Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3449 lượt.


Cô...cô ta là giảm khảo thật sao? Có nhầm không vậy! Sao lại thế chứ?

"Thư ủy nhiệm của ngài chủ tịch cô cũng xem rồi. Tôi khuyên cô đừng đứng ở đây mà cản đường nữa, mau cuốn gói rút lui đi để Kim Nguyệt Dạ giành chiến thắng trong cuộc đấu này, thế nào?" Trong lúc tôi ngây người ra, Anna đã giật lại thư ủy nhiệm nhét vào túi áo.

"... Còn lâu tôi mới rút lui nhé, người giành chiến thắng nhất định phải là tôi!"

"Thế thì, Tô Hựu Tuệ, sau này xin được cô chỉ bảo cho!" Anna nhìn tôi, cười như ma nữ, sau đó cô ta lướt qua mặt tôi, tới thẳng cửa chính.

Bỗng nhiên, Anna nhớ ra cái gì đó, quay đầu lại nói với tôi và Kim Nguyệt Dạ vẫn đang đứng như trời trồng bên ngoài cửa:"Suýt nữa quên nói với hai người, chủ đề cuộc thi chính là trong một tháng này, ai có thể lấy lòng tôi được!"

"Cái gì? Chủ đề này chẳng công bằng chút nào! Tại sao tôi phải lấy lòng cô chứ?"

Tôi tức tối nhảy cẫng lên lớn giọng phản đối.

" Tô Hựu Tuệ, cô đừng quên tôi là giám khảo nhé, cô có ý kiến gì k?"

" Đương nhiên là có ý kiến, cô mượn việc công trả thù riêng!"

Hừ! Ta biết tỏng âm mưu trong bụng mi, chẳng qua mi muốn đc ở cùng với Kim Nguyệt Dạ, đc thể bắt nạt ta luôn.

" Nếu cô bất mãn có thể bỏ cuộc, như vậy càng tốt, trong cuộc đấu này Sùng Dương thắng Minh Đức quá dễ dàng."

"Cô..." Thật là vô liêm sỉ, tôi tức giận đỏ bùng mặt.

Cuộc thi này thực ra đã dàn xếp hết rồi còn gì, chỉ là muốn xử đẹp tôi xong rồi mới phán quyết tôi thua. Nhưng mà... tôi không cam tâm chấp nhận từ bỏ cuộc thi, tâm trí tôi hết sức hỗn loạn.

"Tô Hựu Tuệ, cô có ý kiến gì vs cuộc thi này không?"

"Đã là sắp xếp của ngài chủ tịch thì tôi k có ý kiến gì hết!"

"Thế thì tốt, trường Sùng Dương đã chấp nhận điều kiện. Nếu như bạn Tô Hựu Tuệ bỏ cuộc thì trường Minh Đức sẽ thua trong cuộc đấu này!" Nụ cười dịu dàng của Anna trong mắt tôi chẳng khác nào Bạch Cốt Tinh hiện hình.

Thua... thua. .. thua...

Những chữ này cứ lớn dần, lớn dần lên trong đầu tôi... Làm cho đầu tôi căng thẳng đến mức tê dại. Hu hu... Cả đời Tô Hựu Tuệ này hận nhất là nghe thấy chữ "Thua" ! Nhưng phải làm thế nào bây giờ ?"

"Tôi đếm đến ba, nếu cô không trả lời, tôi sẽ quyết định Kim Nguyệt Dạ thắng, và sau đó mời cô rời khỏi ngôi biệt thự số 23 ngay lập tức!" Anna liếc xéo tôi một cái, đưa ngón tay ra hiệu, " Một!"

Làm thế nào đây?

Rời đi... hay ở lại?

"Hai!"

Thi đấu tiếp... hay bỏ cuộc?

"Ba!"

"Ha ha ha ha... Giám khảo Anna, hoan nghêng bạn đến khu biệt thự số 23, sau này xin bạn chỉ bảo nhiều cho!"

Ôi, Tô Hựu Tuệ vốn rất khôn khéo mềm dẻo, tuy bây giờ mi chiếm thế thượng phong, nhưng ta không tin, với đầu óc cao thủ như ta lại không xử gọn được mi!

Hừ... Mi muốn đuổi ta đi để rảnh rang sống cùng Kim Nguyệt Dạ chứ gì? Còn lâu mi mới toạt nguyện nhé! Cứ đợi đấy!"Tốt lắm, chào mừng cô tham gia cuộc đấu đầy thú vị này. Để công bằng, tôi nói trước thể lệ cuộc thi, chỉ cần ai dẫn trước mười điểm, người đó sẽ giành chiến thắng!"

Anna cười tít rồi ôm tôi một cái: "Tôi đi nghỉ trước đây! Hựu Tuệ, cô cũng nên cân nhắc đến việc nhường phòng mình cho vị giám khảo này nhé!"

"Không sao đâu..." Tôi cố rặn ra từng chữ.

"Rất vui khi cô nói như vậy, thế htì tôi đi nghỉ đây." Anna mỉm cười với tôi và đi lên tầng trên. "À, Kim Nguyệt Dạ, phiền cậu mang hành lí của tôi lên đây đc không? Tôi sẽ cộng điểm cho cậu, cảm ơn nhiều nhé!"

Kim Nguyệt Dạ bước tới gần tôi, dừng lại, quay đầu nhìn tôi vs ánh mắt khó hiểu.

Tim tôi đập thình thịch. Hắn ta định xin lỗi tôi ư?

"Hơ hơ, cuộc đấu bắt đầu rồi!" Kim Nguyệt Dạ bỗng mỉm cười, ghé sát vào tay tôi, sau đó đi thẳng lên cầu thang.

Cái gì? Tôi... tôi còn nghĩ hắn ta muốn xin lỗi vì chuyện hôm qua! A a a a a ... Tức chết đi được! Tên khốn Kim Nguyệt Dạ! Hừ! Tôi hậm hực nhứ nhứ nắm đấm sau lưng hắn.Buổi tối tôi bị phù thuỷ Anna "giáng xuống trần gian", nhường lại phòng cho cô ta, còn mình thì ấm ức nằm ngủ trên một cái giường xếp ở phòng sách.

Gió lạnh từ khê cửa sổ len vào, thổi vào mặt tôi tê cóng!

Hu hu hu... Lạnh quá... Lẽ nào điều hoà hỏng rồi? Kiểu này thì làm sao ngủ nổi cơ chứ! Đến phòng khách ngủ tạm vậy, chí ít thì sô-pha cũng mềm, còn tốt hơn cái giường xếp cứng đơ đơ này. Tôi ôm chăn gối rón rén mở cửa phòng đi ra... Số tôi sao mà nó hãm, có ngày sa vào bước đường cùng thế này! Tôi lắc đầu thở dài đi vào phòng khách, bước đến gần cái ghế bỗng thấy 1 cái bống đen đen.

"Ối!" Tôi sợ hãi ném hết cả chăn gối xuống đất, quay gót chạy.

"Tô Hựu Tuệ, là tôi đây!" Bóng đen kia nói.

Ủa... Giọng nói này... Tôi dừng chân, chầm chậm quay lại gần sô-pha căng mắt nhìn. Hoá ra là Kim Nguyệt Dạ.

"Phù..." Tôi khẽ vỗ ngực, thở 1 cái thật dài, "Kim Nguyệt Dạ, cậu có bị ấm đầu không? Nửa đêm canh ba lại chạy ra