Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3398 lượt.

>Hắc Long bỗng nhếc mép cười đắc ý: "Tốt quá, thế thì chúng ta phải chăm sóc kĩ cho tiểu thư Anna cao quý..."

Hắc Long vừa dứt lời, Anna đã bị hai tên áo đen xách cổ lên.

"Này, các người định làm gì? Các người định đưa tôi đi đâu?"

Cả 6 người bọn tôi ngồi im trên đất, không dám thở mạnh, chỉ có thể giương mắt lên nhìn Anna bị đưa đến căn phòng giam giữ tôi ngày hôm qua.

"Bây giờ tao phải đo có chút việc, đợi tí nữa tao sẽ xử lí tụi bay sau!" Hắc Long đe dọa xong, quay người đi vào căn phòng nhỏ. Trong khu nhà kho, chỉ còn lại chúng tôi bị vây ở giữa.

"Hựu Tuệ, cô không sao chứ?" Lý Triết Vũ lo lắng nhìn tôi.

Nhớ tới đoạn đối thoại giữa Lý Triết Vũ và Kim Nguyệt Dạ ngày hôm qua ở cầu Hỉ Tước, mặt tôi đỏ như quả cà chua.

Tôi ngượng ngùng cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, ấp úng trả lời:

"Vẫn... Vẫn ổn"

"Điên thật! Tô Hựu Tuệ, nếu không phải vì cô thì tụi tôi đã không bị trói gô ở đây. Đúng là đồ sao chổi!" Lăng Thần Huyền gầm lên.

"Này, Lăng Thần Huyền, cậu chán sống rồi hả? Cậu bảo ai là sao chổi?" Tô Cơ giận đùng đùng, dùng đầu đập mạnh vào đầu tên Lăng Thần Huyền , nói gằn giọng.

"Ôi! Tô Cơ! Cô muốn đập bể sọ tôi à?" Lăng Thần Huyền hét lớn.

"Tô Cơ, Hiểu Ảnh... Cảm ơn các bà đến cứu tôi..." Tôi cảm động nhìn hai bà bạn cùng vào sinh ra tử với mình, mũi cay cay.

"Ơ, có người đến kìa!" Hiểu Ảnh từ nãy đến giờ cứ nhìn chằm chằm ra cửa, bỗng vui sướng hét lên.

Sao cơ? Có người đến? Ai vậy? Có phải là cảnh sát không? Tôi thấp thỏm quay mặt nhìn ra phía cửa.

Cửa căn nhà kho xuất hiện một cô gái.

"Cô Di!" Mấy tên đàn em hung tợn đứng canh ở cửa đột nhiên cúi đầu cung kính với cô gái đó.

Cô Di? Tôi dán mắt vào nhìn. Là Tiểu Di ư? Có phải là Tiểu Di lần trước đã giúp tôi trong cuộc thi Miss Teen Milan không? Sao lại là chị ấy?... Lòng tôi bỗng thổi bùng lên một ngọn lửa hi vọng. Tiểu Di nhìn thấy chúng tôi đang bị trói ngồi bệt trên đất, liền quay sang nói với mấy tên áo đen: "Tôi lái xe tới, tiện thể mang theo ít đồ ăn cho Hắc Long và mọi người, các anh ra xe bê hộ đồ ăn vào đây hộ tôi!"

"Nhưng mà... Còn mấy đứa nhóc kia..." Một tên mặc áo đen do dự nhìn chúng tôi đáp.

"Tụi nhóc bị các anh trói chặt thế kia, làm sao chạy được! Vả lại có tôi ở đây trông hộ mà! Ra xe bê hộ đồ ăn chỉ mất có mấy phút thôi, không sao đâu!"

"Vâng..." Mấy tên áo đen đều kéo ra khỏi khu nhà kho.

Khi những bóng đen đó đi khuất khỏi cửa nhà kho, Tiểu Di cẩn thận quan sát xung quanh, rồi vội vã ngồi thụp xuống, gắng hết sức cởi dây trói cho tôi và Kim Nguyệt Dạ.

"Chị Tiểu Di? Có đúng là chị không?" Tôi mừng rỡ hỏi.

"Đúng thế! Hựu Tuê, là chị đây!" Tiểu Di gật đầu đáp lại. Nhìn thấy mặt tôi đang nghệt ra, chị ấy liền ra hiệu bảo tôi im lặng. "Chị biết các em có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng chuyện đó tạm gác lại đã, sau này có cơ hội chị sẽ giải thích sau. Hắc Long sắp ra rồi, các em mau đi đi!"

Loay hoay một lúc lâu, dây thừng trên người tôi và Kim Nguyệt Dạ mới được cởi bỏ.

"Tiểu Di, cảm ơn chị!" Tôi cảm động nắm tay Tiểu Di.

"Không, chị phải cảm ơn các em mới đúng, thực ra Hắc Long không phải là người xấu, chỉ vì chị mà anh ấy mới ra nông nỗi này!" Tiểu di thở dài. "Các em mau tháo dây thừng cho tất cả moi người đi! Đợi Hắc Long ra là không kịp đâu!"

"Đã không kịp rồi" Từ sau lưng chúng tôi vọng lên giọng nói lạnh lùng của Hắc Long.

Toàn thân tôi tê dại giống như bị điểm huyệt. Tôi đứng chôn chân ở một chỗ, sợ sệt quay đầu lại nhìn Hắc Long dẫn theo đám "quân áo đen" đi ra khỏi căn phòng nhỏ.

"Hắc Long, xin anh hãy thả bọn họ ra!" Tiểu Di đau xót nhìn Hắc Long."Tiểu Di, em đừng ngốc thế! Nếu anh thả bọn chúng ra thì vụ kho báu tính sao đây? Em không muốn có kho báu nữa à?" Tuy Hắc Long có vẻ bực mình nhưng giọng nói lại ẩn chứa dịu dàng.

"Kho báu..." Tiểu Di sững người ra, quay đầu lại nhìn sáu "tù binh" trong tay Hắc Long.

"Lẽ nào bà chị Tiểu Di đó muốn có kho báu trong khu biệt thự cổ số 23 phố Angel? Không tin nổi..." Lăng Thần Huyền chán nản than thở.

"Hắc Long!" Tiểu Di đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm Hắc Long, giọng nói kiên quyết, "Em không cần kho báu! Nếu chỉ vì chuyện của chúng ta mà làm tổn thương đến người khác thì thà em không cần kho báu ấy nữa!"

"Tiểu Di, em có biết em đang nói gì không?"

Hắc Long nói như hét lên. Lũ đàn em mặc áo đen đứng xung quanh run lên bần bật, sợ đến nín thở. Nhưng Tiểu Di vẫn đứng im, kiên định một chỗ, sẵn sàng đón nhận cơn phẫn nộ ngút trời của Hắc Long.

Tiểu DI tuyệt quá! Tôi cảm thấy vô cùng thán phục cô gái tuy bề ngoài yếu đuối, nhu mì nhưng bên trong lại hết sức kiên cường.

"Hắc Long, em yêu anh. Em biết bố em ra điều kiện phải có một trăm triệu cho chúng ta ở bên nhau là quá đáng, nhưng em không đồng tình với việc anh dùng thủ đoạn này để