Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3399 lượt.
y? Hắc Long nghi ngờ nhìn tôi.Đột nhiên tôi liều mình hét vào di động của Hắc Long: "Tôi là Tô Hựu Tuệ! Tôi bị bắt cóc, mau tới cứu tôi với!"
"Hừ... Im ngay!" Hắc Long bị bất ngờ quá nên giật bắn mình, lấy tay bịt chặt di động.
"Tiểu Di, lát nữa anh gọi lại sau nhé!" Hắc Long nói rồi cúp máy nhanh như xẹt điện, quay đầu lại quắc mắt dữ dằn nhìn tôi.
Mặc dù tôi không nhìn rõ mặt mũi của hắn nhưng vẫn cảm nhận được sát khí nồng nặc toát ra từ người hắn...
"Ngồi im, nếu không thì đừng có trách!" Hắc Long gằn giọng cảnh cáo.
Hu hu hu... Thằng cha Hắc Long này "khủng bố" quá! Tôi phải cẩn thận mới được!
Có điều cô gái vừa gọi điện cho Hắc Long vừa nãy hình như tên là Tiểu Di, cái tên nghe quen quen...
May quá, sau khi tôi hét lên không còn nghe thấy tiếng Kim Nguyệt Dạ trong di động nữa... Hay là hắn tắt máy rồi? Mong là hắn vẫn giữ máy nghe.
Từ lúc nhận được cuộc điện thoại, Hắc Long có vẻ nóng ruột bất an.
Đang trong trạng thái in lặng như tờ, xe bỗng dừng lại, lái xe mở cửa ra, nói chuyện với ai đó ở bên ngoài.
Tôi cố gắng thì cổ ra nhìn ngoài cửa kính chắn gió, xung quanh chỉ thấy một màu đen ngòm, có lẽ đây là vùng ngoại ô, cách xe chúng tôi chưa đầy 1m treo 1 tấm poster quảng cáo to đùng!
"Woa! Chắc đây là ngoại ô phía nam rồi! Tấm poster quảng cáo nhìn oách thật, trông Châu Kiệt Luân đẹp trai quá đi mất!" Tôi cố dùng chút "sức ruồi" hét toáng lên.
Tên Kim Nguyệt Dạ chết tiệt, tình thế cấp bách này mà mi bị lãng tai là ta tùng xẻo mi nghe chưa?
"Câm miệng ngay!" Hắc Long bị tiếng hét của tôi làm cho giật mình, nhìn chòng chọc tôi một lượt rồi xuống xe.
Haiz... Không biết thằng cha Lim Nguyệt Dạ có nghe thấy tiếng hô thống thiết lúc nãy của tôi không nhỉ? Tôi chỉ làm được vậy thôi...
Tôi lại bị 2 tên đàn em kẹp cứng ở giữa, đi sau Hắc Long vào một cacis kho cũ.
Hắc Long trông rất cao, cao ngang ngửa với 2 tên đàn em bên cạnh, ít ra cũng phải 1m8, hơn nữa dáng đi của hắn nom khá lịch lãm, có thể hắn không đến nỗi xấu xa...
Một giây trước khi tôi còn nghĩ về tên Hắc Long, thế mà một giây sau tôi đã bị tàn nhẫn hất xuống đất như bịch rác theo hiệu bằng tay của hắn.
Hu hu hu! Để bào vệ chiếc di động trong túi, tôi đành cắn răng chịu dỗ mông xuống nền nhà đau điếng.
Bị ngã lăn cu đơ, tôi vật lộn trên sàn một lúc, rồi nhíu mày ngồi dậy.
Tôi nhìn ngó xung quanh. Nhà kho không rộng lắm, bên trong chất đầy thùng gỗ, khoảng 5,6 cái thùng gỗ có chiều rộng và chiều cao ngang với 2 tên áo đen vừa rồi. Chợt xuất hiện một nhóm người mặc toàn đồ đen xếp thành 2 hàng bên chiếc ghế đặt giữa nhà kho. Người ngồi trên ghế là Hắc Long."Tô Hựu Tuệ, hôm nay tôi mời cô đến đây vì muốn hỏi một việc hết sức đơn giản, chỉ cần cô nói cho tôi biết chỗ cất giữ kho báu trong khu biệt thự cổ số 23 phố Angel, tôi sẽ thả cô ngay lập tức!" Hắc Long ung dung uống trà, không thèm ngước đầu lên hỏi tôi.
Kho báu trong khu biệt thự cổ số 23 phố Angel? Hắn ta bắt cóc tôi té ra chỉ vì kho báu!
"Xin lỗi, tôi chỉ mới dọn tới khu biệt thự đó nên tôi cũng không biết chút thông tin nào về kho báu cả!"
Hắc Long nghe thấy tôi trả lời, liền đặt tách trà xuống, cười nhạt: "Tô Hựu Tuệ, nếu cô không muốn nếm mùi đau khổ thì đừng bày trò lừa gạt tôi, đến lúc đó đừng trách tôi tàn nhẫn!" Hắc Long nói câu này với mặt không chút biểu cảm, nhưng sao tôi nghe như có một thanh kiếm vô hình đang gí vào cổ mình. Câu nói của Hắc Long khiến tôi toát mồ hôi hột!
"Tôi... Tôi... Không nói dối..." Toàn thân tôi run lên bần bật.
"Tôi thật sự không biết tí gì về kho báu đó cả!"
"Hừm, bây giờ không biết cũng chẳng sao, cứ nhốt vào đã, đợi đến khi cô tỉnh táo, biết đâu lại nhớ ra nhiều thứ đấy..." Hắc Long lạnh lùng hươ tay, "Đưa cô ta đi!"
Mặt tôi dài ra như quả mướp, buồn bã ngồi trong căn phòng lộn xộn tối om om, chờ đến khi người bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, tôi mới cẩn thận rút di động trong túi ra.
Trời ạ! Số tôi đúng là đen như quạ, di động hết pin nên tự động tắt máy mất rồi! Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Liệu Kim Nguyệt Dạ có nghe thấy tiếng tôi kêu cứu không? Có nghe thấy tiếng tôi mô tả tấm poster quảng cáo với nhà kho cũ nát không?
Tia sáng hi vọng lóe lên trong đầu tôi nay đã tắt ngấm, tôi tuyệt vọng nhắm mắt...
Làm thế nào bây giờ?
Tôi phải làm gì bây giờ?
Papa, mama, Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Lý Triết Vũ (không tính thằng cha khỉ hôi Lăng Thần Huyền) còn cả... tên ác ma Kim Nguyệt Dạ nữa, liệu ai có thể nói cho tôi biết, bây giờ tôi phải làm gì? Lẽ nào con người lương thiện như tôi sẽ kết thúc cuộc đời tại căn nhà kho tồi tàn này?
Không biết bao lâu sau, tôi mơ mơ màng màng gục trên sàn nhà ngủ thiếp đi.
"Két..."
Tiềng mở ổ khóa kèn kẹt làm tôi tỉnh giấc. Tôi dụi dụi mắt, cảnh giác cao độ nhỏm dậy.