Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3448 lượt.
theo…”
“Kim Nguyệt Dạ! Có phải cậu đã biết trước không có lối ra phải không?” Mặt tôi nhăn nhó nhìn chòng chọc cái tên mà đến giờ vẫn cười nhăn nhở được.
“Hơ hơ hơ hơ, xin lỗi, xin lỗi… Ban nãy chỉ mong thoát nạn, tôi không kịp nghĩ nhiều đến thế!”
“Cậu cố tình đúng không?”
“Bé Hựu Tuệ, bé đừng quên tôi cũng bị kẹt ở đây nhé!”
Tôi và cậu khác nhau. Cậu bị kẹt là đáng đời!”
“Được rồi, được rồi. Làm ơn be bé cái mồm, ông thầy đi tuần đó mà nghe thấy là phiền lắm!”
“Cậu…” Tôi hết hơi, ngồi phịch xuống đất.
“Ừm, bây giờ chỉ hi vọng người tiếp theo tìm ra cái giếng này sẽ cứu chúng ta thôi!” Kim Nguyệt Dạ ngồi xuống tựa lưng vào vách giếng, mặt mày tỉnh bơ, tay chống cằm nhìn lên miệng giếng.
Tôi hung dữ trừng mắt với hắn sau đó lờ tịt hắn đi.
Tách tách!
Hơ! Có cái gì đó rơi trên mặt tôi thì phải?
Tôi lấy tay sờ sờ… thấy ươn ướt…
Thôi rồi… là…
Tách tách… tách tách tách tách….
“Trời đất! Mưa!” Tôi co rúm người lại nhưng vẫn không tránh được nước mưa.
Tiêu rồi! Làm gì bây giờ? Lên thì không lên được! Nếu như ở đây hứng mưa lạnh cả buổi tối, e là chưa chắc tôi còn sống nổi đến ngày mai…
Hu hu hu hu… Sao lần nào gặp thằng cha Kim Nguyệt Dạ là y rằng số tôi đều xui tận mạng kiểu thế này vậy!
Rào rào rào rào…
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, hạt mưa to đúng bằng hạt đậu táp xuống người tôi. Lạnh quá… tôi cúi đầu, co rúm cái người đã ướt sũng lại, ngồi run rẩy ở đáy giếng.
Nhìn Kim Nguyệt Dạ ở bên cạnh, hắn cũng chẳng khá hơn tẹo nào!
“Hắt xì!”
Tôi có cảm giác mưa đã ngớt đi phần nào, bèn ngẩng đầu lên nhìn.
“Cậu… cậu làm gì thế?” Tôi tròn xoe mắt kinh ngạc nhìn Kim Nguyệt Dạ đang khom lưng, dùng áo che mưa trên đầu tôi.
“Không nhìn thấy sao còn hỏi, hơ hơ…”
“…”
Kim Nguyệt Dạ… Hắn che mưa giúp tôi…
Cái tên này suốt ngày gây khó dễ với tôi, lại còn là địch thủ không đội trời chung nữa chứ! Tự nhiên hắn làm thế này khiến tôi khó xử quá !
“Không phải chỉ có Vũ mới biết chăm sóc con gái…”
“Hả?” Lúc này mà hắn còn nhắc tới Lý Triết Vũ đối với ai cũng dịu dàng cả. Chỉ cần người nào gặp khó khăn, cậu ấy đều quan tâm, chăm sóc cả…
Nghĩ vậy tôi cảm thấy hơi buồn!
“Tô Hựu Tuệ! Cô đúng là đồ ngốc! Hơ hơ… Nếu như fan hâm mộ của cô mà bắt gặp bộ dạng cô lúc này, họ sẽ nghĩ gì nhỉ? Hơ hơ …
“Kim Nguyệt Dạ!” Đúng là “cà cuống chết đến ********* c òn cay”, vừa có chút cảm tình với hắn thế mà thoắt một cái đã tan tành mây khói!
Nhưng hôm nay hắn có vẻ hơi khác thường, tưởng hắn bỏ mặc tôi chạy đi, ai ngờ hắn quay lại, giúp tôi che mưa, lại còn luôn miệng nhắc tới Lý Triết Vũ…
Hay là… hay là Kim Nguyệt Dạ… thiên tài không ai bì kịp đã bị công chúa hoàn mĩ Tô
Hựu Tuệ hớp hồn? Không thể nào…
Khà khà… tôi thầm đắc ý, đang định đáp lễ hắn thì phát hiện…
Tách tách…
Tách tách…
Mấy giọt nước rơi trên mặt tôi, mưa càng lúc càng to hơn.
“Kim Nguyệt Dạ… Cậu… cậu không sao chứ…”
Tôi ngước đầu lên thấy tóc và quần áo của Kim Nguyệt Dạ ướt sũng nhưng hắn vẫn nhìn tôi mỉm cười. Tim tôi như thắt lại…
“Không sao! Hơ… cô đứng lên làm gì?”
“Tôi đừng cùng cậu…” Hai người cùng cầm áo che mưa thì đỡ hơn là chỉ có một người.
“Chậc, hay là đến lượt cô làm ô cho tôi vậy! Hơ hơ…”
“Hả? Cậu nói gì?” Bây giờ là lúc nào mà hắn còn giở quẻ? Tôi đúng là có mắt mà như mù mới nghĩ hắn tốt bụng
“Thế mới công bằng chứ! Mỗi người làm ô một tiếng, OK không cưng?” Tên khốn đó còn ngang nhiên tựa cái đầu ướt nhẹp vào trán tôi.
“Công bằng cái nỗi gì?Tôi là con gái! Vả lại nếu không phải tại cậu kéo tôi nhảy xuống thì làm gì có chuyện tôi ngồi đây hứng mưa thế này!”
“Đúng thế, vì vậy tôi phải chịu trách nhiệm!”
“Ơ…”
Hắn vừa nói gì? Phải chịu trách nhiệm? Tôi cứ tưởng hắn sẽ tiếp tục khích bác tôi chứ!
Đúng là tên kì quặc!
Tôi ngẩng đầu nhìn Kim Nguyệt Dạ, mặt tên đó rất nghiêm túc, lần đầu tiên thấy hắn không hề cười cợt nhả khiến tôi cảm thấy ngại ngùng…
“Tô Hựu Tuệ! Cô… cô cứ nhìn tôi như thế, tôi sẽ hiểu lầm là cô… cô kết tôi đấy! Ngọc nữ của trường Minh Đức… mà lại yêu thầm đối thủ của mình, tin này sốt dẻo lắm đấy!”
“Xin lỗi, giấc mơ đó của cậu cả đời không thể thành hiện thực đâu!” Tôi quắc mắt với hắn, tên này giọng nói run rẩy thế mà vẫn cố chọc tức tôi, không hiểu sao tôi không thể
giận hắn được…
Vứt bỏ tất cả những cái gọi là ân oán giữa hai địch thủ, nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn, tôi ngỡ ngàng đến thế nào. Nếu như tất cả chỉ có bắt đầu, không có hồi sau thì hay biết mấy!
Thiên thần? Tôi còn nhớ tôi từng nghĩ hắn là thiên thần. Tôi ngước đầu nhìn bộ dạng đáng thương của tên con trai trước mặt, lạnh đến nỗi răng đánh