Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3452 lượt.
chúng ta nên đổi chỗ cho nhau, bà qua làm con của mama tôi đi! Đảm bảo mama tôi sẽ chết ngất vì sung sướng mất!” Giọng Tô Cơ chua như dấm.
“Tô Cơ, bà nói nhảm gì vậy?” Tôi khẽ bịt miệng cười.
“Chứ còn gì nữa! Ở nhà hay ở trường chẳng mấy kih mẹ con tôi nói chuyện với nhau! Ừm… mà cũng đúng, mama đã hết hy vọng vào tôi rồi!” Tô Cơ bất mãn thở dài.
“Ha ha ha… không buôn với các bà nữa, tôi đi đây…” Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Tô Cơ, rời khỏi phòng học.
Từ trước đến giờ tôi được gọi lên hòng hiệu trưởng thì chỉ có trả lời phỏng vấn của báo đài hoặc được cô hiệu trưởng Bạch khen ngợi vì thành tích học tập gần đây. Do đó mỗi lần đến phòng cô hiệu trưởng tôi đều cảm thấy lòng mình phơi phới.
Nhưng hôm nay, không biết tại sao, trong lòng tôi cứ thấy bồn chồn…
Chẳng nhẽ lại có chuyện chẳng lành sắp xảy ra…
Mải chìm trong suy nghĩ, không biết từ lúc nào tôi đã đứng trước cửa phòng hiệu trưởng.
Tôi nhẹ nhàng gõ cửa.
“Mời vào!” Từ trong phòng vọng ra tiếng nói nghiêm túc quen thuộc của hiệu trưởng Bạch.
Két két…
Đẩy cửa bước vào…
Hiệu trưởng Thôi? Lại còn… ông chú râu xồm trong cửa tiệm Happy House nữa. Một người ngồi phía tay phải, một người ngồi phía tay trái hiệu trưởng Bạch Ngưng, giống hệt như “nghị án tam đường’ trong phim cổ trang vậy, mặt họ đều đanh lại.
“Chào chú, sao… sao chú lại ở đây thế ạ?” Tôi ngạc nhiên hỏi ông chú râu xồm.
“Ha ha ha ha… ‘ Ông chú râu xồm mỉm cười hiền hậu.
“Hựu Tuệ, đây là hiệu trưởng trường Sùng Dương – ngài Thôi Khởi Thánh, còn vị này là trợ lý học viện Minh Dương trước đây – ngài Nhã Văn!” Hiệu trưởng Bạch ngưng trịnh trọng giới thiệu.
Hiệu trưởng Thôi tôi đã biết từ trước rồi.
Nhưng… nhưng…
Trợ lí… chủ tịch học viện Minh Dương trước đây?
Ông chú râu xồm này á?
Tôi không nghe nhầm đấy chứ?
Tôi trợn tròn mắt, nhìn chăm chú khuôn mặt cười tươi như hoa của ông chú râu xồm. Hôm nay lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông ta mặc vest, trông khác hẳn.
“Hựu Tuệ, em vào đây, ngồi xuống đi!” Giọng hiệu trưởng Bạch nghe rất yếu ớt.
Tôi cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, ngồi xuống chiếc ghế được xếp dựa vào tường.
“Hựu Tuệ, em có biết tại sao hôm nay cô mời em lên đây không?” Hiệu trưởng Bạch hỏi.
“Dạ… Em không biết ạ…” Tôi ngoan ngoãn trả lời, tim đập thình thịch.
“Được rồi, vậy em xem cái này trước đi!”. Hiệu trưởng Thôi giơ chiếc di động ở tr6wn bàn hiệu trưởng Bạch lên.
Á! Đó… đó là điện thoại của tôi mà! Tại sao… tại sao nó lại ở trong tay của hiệu trưởng Bạch?
Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc, hết nhìn điện thoại lại quay sang nhìn cô bạch và thầy Thôi.
“Nhìn phản ứng của em cũng biết, chủ nhân của chiếc điện thoại này chính là em, đúng không Tô Hựu Tuệ?” Hiệu trưởng Thôi mỉm cười hỏi tôi.
Tôi luốn cuống không biết phải trả lời ra sao, có lẽ việc này phức tạp và nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
“Vậy em có biết tại sao chiếc điện thoại này lại ở đây không?” Hiệu trưởng Thôi vẫn giữ nụ cười tươi rói.
“Em… em không biết ạ!” Tôi lắc đầu, sợ phải nghe những câu nói tiếp theo của thầy.
“Để cô nói luôn nhé!” Hiệu trưởng Bạch cắt ngang lời giải thích của thầy Thôi. “Hựu Tuệ, cô muốn em thành thật nói với các thầy cô, tối hôm qua em đã đi đâu?”
“…”
Trời ơi! Chẳng nhẽ các thầy cô đã biết vụ thi đấu giữ tôi và Kim Nguyệt Dạ?
Trán tôi đầm đìa mồ hôi.
“Thầy tuần tra đã nhặt được chiếc điện thoại này trong khu biệt thự cổ số 23 tối qua. Thầy ấy nói rằng tối hôm qua khu biệt thự cổ náo nhiệt ra trò!” Hiệu trưởng Thôi cười như nửa đùa nửa thật.
“Hiệu trưởng Thôi, mặc dù khu biệt thự số 23 không thuộc đất công của cả hai trường, nhưng Tô Hựu Tuệ vẫn là học sinh của trường Minh Đức. Nếu em Hựu Tuệ vi phạm kỷ luật, trường tôi sẽ có hình phạt thích đáng, không cần hiệu trưởng Thôi phải nhọc lòng như vậy!” Hiệu trưởng Bạch vẫn tỏ ra lạnh lùng dứt khoát.
“Ồ, hiệu trưởng Bạch đã nói thế thì tôi không nói nữa vậy. Nhưng sự việc lần này thì cách giải quyết sẽ rất đơn giản, điều thứ nhất trong nội quy nhà trường đã viết rất rõ ràng, học sinh trường Minh Đức hay Sùng Dương tự ý đi vào khu biệt thự số 23, bất kể vì lí do gì đểu bị buộc thôi học. Tôi tin là người nổi tiếng công tâm như hiệu trưởng Bạch sẽ không vì tình riêng mà bỏ qua trường hợp này đâu… Ha ha ha…”
Thôi… thôi học! Đừng… đừng mà!”
Hiệu trưởng Thôi, thầy nói quá nhiều rồi đấy!” Cô Bạch Ngưng cố kìm cơn tức giận.
Thấy vẻ mặt tức giận của hiệu trưởng Bạch, hiệu trưởng Thôi mỉm cười chớp chớp mắt, đưa ngón tay trỏ ra hiệu “suỵt”, sẽ không nói nữa.
Hiệu trưởng Bạch trừng mắt với hiệu trưởng Thôi, hít một hơi sâu rồi quay sang nhìn tôi:
“Tô Hựu Tuệ, chiếc điện thoại này là của em có phải không?”
“…”
Làm sao bây giờ? Tôi có nên thừa nhận