Giấu Anh Vào Trong Nỗi Nhớ Của Em Đi
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3444 lượt.
lập cập vào nhau, hắn không còn toả ra ánh hào quang lấp lánh, không còn nụ cười đẹp mê hồn nhưng lúc này trông hắn lại giống thiên thần nhất...
Nước mưa lạnh toát làm cho nhiệt độ trong giếng tiếp tục giảm xuống, tôi còn thấy mình thở ra khói trắng. Cứ tiếp tục thế này, người khác chưa kịp đến cứu thì chúng tôi đã thành “người đông lạnh” ở đây mất rồi!
Dù thế nào cũng quyết không chịu chết rét ở đây! Xem ra chỉ còn cách…
Không biết lấy dũng khí ở đâu ra, hai tay tôi nhẹ nhàng ôm vòng lấy eo của hắn, có cảm giác cả thân người lạnh toát đó của hắn khẽ giật mình!
Mặc kệ đi, Tô Huệ Tuệ! Dù cho sau khi mưa tạnh, hắn lại trở thành tên Nguyệt Dạ đáng ghét như mọi khi cũng chẳng còn quan trọng nữa…
Vì khoảnh khắc này, ở dưới đáy giếng lạnh lẽo chỉ có hai trái tim đang nương tựa vào nhau.
Địa điểm
Phòng hiệu trưởng trường Minh Đức
Số 23 phố Angel
Vạch vàng ngăn cách trên phố Angel
Nhân vật
Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 10 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương
Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 10 trường cấp III Sùng Dương
Thôi Khởi Thánh: Hiệu trưởng trường Sùng Dương
Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường Minh Đức
Nhã Văn: Trợ lí chủ tịch trường Minh Đức trước đây.
Tô Hựu Tuệ là bạn gái của Kim Nguyệt Dạ
Trời ơi, trò đùa quái đản gì thế này?
Tại sao người trong cuộc là tôi đây chẳng biết tí gì?
Hơn nữa, đứa ngốc là tôi… còn bị buộc thôi học nữa!
Không biết đã bao lâu trôi qua, trời bắt đầu sáng dần, mưa cũng đã tạnh.
“Mưa tạnh rồi…”
Vừa nghe thấy ba từ đó, tôi buông vội tay khỏi người Kim Nguyệt Dạ, ngơ ngác ngước lên nhìn miệng giếng
“Haiz, mưa cuối cùng cũng tạnh rồi, chứ còn tiếp tục thế này chắc tôi sẽ thành xác ướp Ai Cập mất…” Kim Nguyệt Dạ vươn vai, ngáp một cái rõ dài.
Nhìn điệu bộ của hắn, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn…
“Tụi Hiểu Ảnh không biết mất tích ở xó nào rồi? Chẳng thấy mặt mũi ai cả!” Tôi làm bộ như không có chuyện gì xảy ra.
“Hừm… Chắc đã chuồn thẳng cẳng về nhà từ lâu rồi!” Kim Nguyệt Dạ uể oải nói.
“Về nhà? Không thể nào! Tụi đó chẳng đáng tin cậy tẹo nào!”
“Hơ hơ hơ… Chỉ còn cách dựa vào sức mình thôi!” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, nháy mắt với tôi.
Ba mươi phút sau, tên Kim Nguyệt Dạ và tôi đành “dựa vào sức mình” leo lên miệng giếng.
Kim Nguyệt Dạ lấy tay xoa bóp bả vai vừa bị tôi dẫm lên, ấm ức nói:
“Tô Hựu Tuệ à, con gái gì mà người nặng như cái cùm! Cô làm ơn về nhà giảm cân hộ cái!”
“Cảm ơn bạn Kim đã quan tâm!” Hai mắt tôi bốc hỏa nhìn thẳng tên Kim Nguyệt Dạ.
Ý! Tên này đỏ mặt… Sao thế nhỉ?
“Hờ, đùa cô tí thôi, mà chân cô không sao chứ? Tranh thủ lúc trời còn đang nhá nhem mau chuồn thôi!” Kim Nguyệ Dạ thúc giục.
“Không sao, chân tôi đỡ đau rồi!” Việc quan trọng nhất hiện giờ là rời khỏi nơi nà. Chứ đợi trời sáng hẳn, bị người khác bắt quả tang đang ở khu biệt thự số 23 thì tàn đời.
Nghĩ đoạn, tôi vội vàng nhìn khắp xung quanh một lượt.
“Bên này nè, bé yêu, chúng ta trèo qua bức tường kia thôi!” Kim Nguyệt Dạ chỉ tay về phía bức tường đất màu sậm ở cách đó không xa. Tôi gật đầu, lon tonchay5 theo Kim Nguyệt Dạ về phía đó.
A a a a ! Cuối cùng cũng được trở lại với thế giới đầy ánh sáng rồi! Hu hu hu hu… Hóa ra được sống ở trên đời thật là một điều hạnh phúc!
Tôi hít hơi thật sâu tận hưởng bầu không khí trong lành, bao mệt mỏi, bức bối trong lòng đều tan biến hết.
“À, Kim Nguyệt Dạ, cuộc so tài lần này… coi như hòa!” Tôi hớn hở cười híp cả mắt.
“Ừm… OK…” Kim Nguyệt Dạ ánh mắt thất thần.
“Kim Nguyệt Dạ, cậu sao vậy?” Tôi lo lắng nhìn hắn.
“Hả? Tôi á? Hơ hơ… Nếu tôi nói không được khoẻ thì cô đến nhà chăm sóc cho tôi nhé?”
“Được thôi, nếu cậu muốn chết sớm!”
“Thế thì thôi vậy! Bye bye é Tuệ!” Kim Nguyệt Dạ nhoẻn miệng cười, vẫy tay rồi đi xa dần.
Nhìn hắn bước đi xiêu vẹo… Hắn… không sao thật chứ?
“Hựu Tuệ… bà về rồi à?”
Tranh thủ lúc trời tờ mờ sáng, papa mama vẫn còn say giấc nồng, tôi vội về nhà thay bộ quần áo khác. Hú vía, may hôm qua nói với papa mama là ngủ ở nhà Tô Cơ, coi như thoát nạn. Tôi vừa dụi dụi đôi mắt ngái ngủ bước vào lớp, Tô Cơ và Hiểu Ảnh đã lao ngay đến đến, giọng nịnh bợ:
“Hựu Tuệ à, nhìn xem, tôi tặng bà món sôcôla bà thích nhất này, hi hi hi…”
“Cảm ơn, tôi đang giảm cân!”
“Ơ! Bà không ăn thật à?”
Tôi liếc mắt nhìn hộp sôcôla trên tay Tô Cơ. Là sôcôla Fer