Tiểu Thư Bướng Bỉnh Và Hoàng Tử Cố Chấp
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.
là chuyện hai người tình cũ quay lại cùng nhau đốt lửa lòng, hay là Doãn Hạ Mạt lấy chồng giàu có nhưng không hạnh phúc cho
nên phải lấy đóng phim để giải trừ nỗi buồn, Lạc Hi diễn xuất lần này là để được danh chính ngôn thuận chăm sóc, an ủi cô ấy?
Khi Trân Ân biết Lạc Hi cũng sẽ đóng bộ phim Họa cảnh, cô lại cảm thấy có chút lo lắng. Theo tính cách trước đây của Âu Thần,
anh ấy tuyệt đối sẽ không cho phép Doãn Hạ Mạt có những cơ hội tiếp xúc
với Lạc Hi. Mặc dù thời gian này, tinh thần Doãn Hạ Mạt hoảng hốt suy
sụp, Âu Thần đã phải nghiến răng ngầm chấp nhận cho Lạc Hi thường xuyên
được xuất hiện trước mặt Hạ Mạt. Nhưng chuyện hai người cùng nhau đóng
một bộ phim chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi những phát sinh những cử
chỉ tiếp xúc thân mật, họ phải thể hiện những tình cảm đong đưa qua lại
như chiếc cầu nối…
Âu Thần liệu có ngăn cản Hạ Mạt đóng phim không?
Nhưng, từ sau khi tiếp nhận tham gia đóng bộ phim Họa cảnh, Doãn Hạ Mạt dường như đang dần dần hồi phục, cô không còn ngồi ngẩn ngơ trước cửa sổ phòng khách suốt cả ngày nữa, mà hàng ngày chỉ yên lặng
đọc kịch bản. Cùng với những trang kịch bản được lật giở, sự biểu cảm
của Doãn Hạ Mạt ngầm ước chừng cũng có sự thay đổi biến hóa lúc vui lúc
buồn, giống như là đang có sự gửi gắm mới, từ trong thế giới bị khép kín của bản thân mình đổi thành thế giới của câu chuyện trong phim.
Nếu như Âu Thần ngăn cản Hạ Mạt đóng phim, Hạ Mạt sẽ lại trở về trong cái tổ kén ngày xưa không?
Nhưng sự lo lắng của Trân Ân hình như là thừa, Âu Thần dường như không hề để ý đến sự tham gia vai diễn của Lạc Hi, Âu Thần tiếp tục giao công việc
của Tập đoàn Âu Thị cho những nhân viên cấp dưới xử lý, còn mình vẫn
ngày ngày ở bên Hạ Mạt, anh thậm chí còn bắt đầu học cách tự tay làm cơm cho Hạ Mạt.
Hôm nay là ngày bộ phim Họa cảnh bắt đầu chính thức bấm máy. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên người Doãn
Hạ Mạt, kịch bản đặt lên đầu gối cô. Âu Thần bưng một chiếc khay từ
trong bếp lên, mùi thơm của đồ ăn sáng tỏa ra khắp không trung. Âu Thần
đặt cốc sữa nóng trước mặt Doãn Hạ Mạt, sau đó anh cẩn thận đưa lên môi
cô miếng bánh sandwich kẹp trứng chiên vàng ở giữa, thêm mấy miếng lạp
xưởng nóng, chút rau sống.
“Hạ Mạt, ăn một chút em nhé? Hôm nay có lẽ phải diễn ở trường quay lâu đó…”
Âu Thần hết lòng nhẹ nhàng nói, anh đặt miếng bánh sandwich lên môi Hạ
Mạt, “… nếu như không ăn gì, không có sức khỏe tốt, ngộ nhỡ đang quay
phim em lại mệt mỏi thì làm thế nào…”.
“Ăn một chút…”
“Ngoan…”
“Trứng rán thơm cực, em nếm thử coi, rất ngon…” Bàn tay Âu Thần đang cầm miếng bánh sandwich có mấy vết bỏng do bị dầu bắn, không biết đã làm hỏng bao nhiêu quả trứng rốt cuộc mới có thể có được thành quả trứng rán vàng
đẹp như thế này.
Nhìn những vết bỏng trên tay Âu Thần.
Hàng mi Doãn Hạ Mạt khe khẽ rung rung, cô yên lặng ngắm nhìn, ánh mắt của cô hướng về phía Âu Thần đang ngồi xổm trước mặt mình, trong đáy mắt có sự xúc động như sóng nước đang chuẩn bị tuôn trào. Sau đó Hạ Mạt cắn một
miếng bánh sandwich trên tay Âu Thần nhai chầm chậm rồi từ từ nuốt.
Vì quá căng thẳng nên cánh tay của Âu Thần cứ cứng đờ trước mặt Hạ Mạt!
Cô không nhổ ra!
Lần này cô đã ăn vào mà không nhổ ra!
Niềm vui trùm khắp lên người Âu Thần, anh thậm chí chưa để ý đến việc xác
định xem ánh mắt của cô vừa nhìn anh có phải là ảo giác của mình hay
không. Âu Thần khẽ đặt cốc sữa lên môi Hạ Mạt, anh căng thẳng nín thở
nói :
“Uống thêm chút sữa bò nữa đi em.”
Một kỳ tích đã xảy ra, cô đã uống sữa xong lại ăn mấy miếng bánh sandwich,
tuy rằng cô ăn còn rất ít, nhưng đối với Âu Thần mà nói, điều này đã quá đủ để khiến anh sướng phát điên lên rồi.
Dọn xong bữa sáng, Âu Thần đặt cuốn kịch bản trên gối Hạ Mạt vào trong túi
xách tùy thân của cô, giúp cô mặc áo khoác, lấy xe chở cô đến tận trường quay. Tâm trạng của Âu Thần quá đỗi vui sướng đến nỗi trong lúc đang
lái xe, đôi môi của anh lúc nào cũng tủm tỉm cười.
Trân Ân vẫn còn thấy lo lo.
Tình hình tinh thần của Doãn Hạ Mạt như vậy chẳng hiểu có thể tham gia đóng
phim được không? Cô ấy có thể nhớ lời thoại, dưới ánh đèn tụ quang cường độ cao và trước mặt mọi người đang tụ tập, cô có thể diễn suôn sẻ và
nói trôi chảy những lời thoại không?
Ngày đầu tiên bộ phim được chính thức bấm máy, lòng dạ Trân Ân cứ như có lửa đốt vậy. Thế rồi cùng với tiếng đạo diễn Ngô hô to, “Action!”, dưới ánh sáng đèn rọi vào mắt, Hạ Mạt đột nhiên trở nên họat bát hẳn!
Trước ống kính máy quay.
Đêm khuya, Hạ Mạt đang đứng sắp xếp hàng hóa bên cạnh giá hàng trong siêu
thị bỗng dỏng tai nghe, là Lạc Hi đang cười vui vẻ, tay ôm một đống bản
nháp những tranh vẽ chép lại từ những bức tranh trong buổi triển lãm
xuất hiện trước cửa siêu thị đang gọi cô.
Ống kính đặc tả tiến lại gần gương mặt Hạ Mạt.
Nụ cười trên môi Hạ Mạt giống như bông hoa đang hé nở, cô đưa mắt nhì