Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.
n về
phía Lạc Hi giống như đang trông chờ kho báu đáng kiêu hãnh nhất trên
thế giới này. Ánh hào quang hạnh phúc trong đôi mắt cô như biển lớn tràn đầy…
…
Mặt đất đầy máu.
Doãn Hạ Mạt sợ hãi hoảng loạn ôm Lạc Hi bị đạn bắn trúng ngực, điên cuồng la hét, nước mắt hoảng loạn lã chã rơi trên gương mặt tái mét của Lạc Hi.
Hạ Mạt bịt vết thương đang chảy máu trên ngực Lạc Hi, toàn thân run rẩy
tuyệt vọng, cổ họng nghẹn ngào gào thét…
…
Trân Ân đứng ở ngoài nhìn Hạ Mạt đang bị bảy tám chiếc máy quay phim bao
vây, Hạ Mạt lúc này giống như Hạ Mạt trước khi Tiểu Trừng qua đời, ánh
đèn đang chiếu rọi trên thân người cô hoặc khóc hoặc cười trước ống
kính, dồn hết tất cả tình cảm vào câu chuyện trong phim, mỗi nụ cười,
mỗi giọt nước mắt đều xúc động lòng người.
Hay là Hạ Mạt sẽ ổn lên chăng?
Trân Ân thì thầm cầu nguyện, cầu nguyện răng Tiểu Trừng trên thiên đường đã
an bài bộ phim này cho Hạ Mạt đóng, bộ phim này có khả năng là cơ hội
tốt để Hạ Mạt hồi phục.
"OK!"
Nhưng hình như lời cầu nguyện của Trân Ân chẳng mấy kết quá, cùng với cái
khua tay đầy thỏa mãn của đạo diễn Ngô cho dừng máy, ánh đèn hạ xuống,
ánh lửa bùng cháy trong đôi mắt của Doãn Hạ Mạt giờ lại dần dần ảm đạm.
Cô trầm mặc quay lại ngồi bên trường quay.
Đợi cho đến cảnh quay tiếp theo của mình.
Doãn Hạ Mạt lại như quay trở về cái không gian khép kín, cô không nhìn thấy
Âu Thần luôn đi bên cô, không nhìn thấy Lạc Hi đang lặng lẽ nhìn cô.
Doãn Hạ Mạt chỉ mải cúi đầu đọc kịch bản, chỉ trong một thời gian ngắn
mà mép của những tờ kịch bản đã bị những ngón tay của cô làm nhàu nát.
Ngày lại ngày.
Doãn Hạ Mạt dường như bị phân thành hai con người, một Hạ Mạt của tình cảm
ăn nhập vào kịch bản những khi quay phim và một Hạ Mạt hoang mang trầm
mặc những lúc không quay phim. Không biết tại sao nữa, một Hạ Mạt như
vậy khiến cho Trân Ân càng thêm kinh hoang khiếp sợ.
Trong Trân Ân lờ mờ không rõ một nỗi sợ hãi bất an, dường như là Hạ Mạt đang
thiêu cháy những gì còn lại trong sinh mệnh mình để hóa thân cùng nhân
vật trong phim này, để rồi khi bộ phim quay xong…
Trân Ân không dám để lộ sự sợ hãi của riêng mình cho Âu Thần biết.
Âu Thần đã không còn giống thiếu gia Âu Thần ngạo mạn ngày nào nữa, vào
những lúc anh muốn cho người khác vui vẻ tiêu tan mệt mỏi, anh càng dịu
hiền đến mức khiến cho người khác phải ngạc nhiên. Ngày ngày Âu Thần
chăm sóc Hạ Mạt tất cả những việc vặt vãnh, thậm chí Âu Thần còn lẩn mẩn tỉ mỉ cắt tỉa móng tay cho Hạ Mạt, lau sạch bụi bẩn bám trên giày của
cô. Những lúc Hạ Mạt trầm mặc là những lúc Âu Thần cũng lặng lẽ nhìn Hạ
Mạt như thể sinh mệnh của anh thuộc về con người cô, và trong cái khoảnh khắc mà sinh mệnh của cô mất đi thì sinh mệnh của anh cũng sẽ theo đó
mà tan biến.
Từng ngày, từng ngày trôi đi.
Trường quay Họa cảnh từ đầu đến cuối không có sự huyên náo như trong quá trình quay các bộ
phim khác, bất luận quay tại địa điểm nào đi nữa, thì trường quay Họa cảnh đều có công ty vệ sĩ do Tập đoàn Âu Thị mời đến để khống chế cách ly
người đến xem và cánh phóng viên nhà báo tới săn tin, bất luận là những
nhân viên có nhiệm vụ di chuyển đạo cụ, đèn sáng hay ngay cả những diễn
viên khác nói chuyện phiếm trước trường quay cũng đều giữ trật tự.
“OK! Rất tốt!”
Tiếng của đạo diễn Ngô là giọng nói to duy nhất trong trường quay. Nghe thấy
hiệu lệnh cảnh quay này đã hoàn thành thuận lợi, nhà quay phim và các
nhân viên phụ trách ánh sáng đều ngừng tay, sau đó cùng với đám nhân
viên phục vụ chuyển máy quay và đèn chiếu sáng sang nơi quay cảnh tiếp
theo. Do cảnh tiếp theo chuẩn bị quay luôn nên Doãn Hạ Mạt và Lạc Hi
không về khu vực nghỉ ngơi bên phim trường, hai người ngồi vai sát vai
trên một phiến đá ngầm cực lớn.
Bộ phim hôm nay quay ở bên bờ biển.
Bờ biển vào ngày này, mùa xuân hơi se lạnh, Doãn Hạ Mạt trầm mặc ngóng
nhìn ra mặt biển mênh mông màu xanh thẳm, sóng biển thổi tung mái tóc
cô. Một chiếc áo khoác trùm trên vai cô, chiếc áo vẫn còn mang hơi ấm
của Lạc Hi, vậy mà cô dường như không nghe thấy gì hết, cứ trầm lặng
ngắm nhìn biển rộng.
“Ngày bên New York, mỗi tuần anh đều đi nhà thờ, có một lần được nghe một
đoạn cầu nguyện”, Lạc Hi cũng đang ngắm mặt biển, âm thanh của gió biển
thổi vào tai Doãn Hạ Mạt, “mong thượng đế ban cho con một trái tim bình
yên, cho con nhận được một tình yêu không bao giờ thay đổi…”.
Trên mặt biển, nắng vàng rực rỡ.
“…nguyện rằng thượng đế ban cho con dũng khí, để con có thể thay đổi việc con muốn thay đổi.”
Ánh mặt trời màu vàng trên mặt biển bị gió thổi tạo thành những miếng vàng vỡ vụn dưới những lớp sóng dập dờn.
“…nguyện rằng thượng đế ban cho con trí tuệ, để con có thể phân biệt rõ hai người này.”
Nơi xa xa mấy con hải âu đang bay lượn trên mặt biển, ánh mặt trời vỡ vun
dưới những lớp sóng dập dờn ánh lên đôi cánh của chúng thành thứ màu