Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2516 lượt.

vàng của tự do, Doãn Hạ Mạt thẫn thờ nhìn mặt biển, ánh mặt trời cũng
phản chiếu hai hàng lông mi của cô khiến chúng giống như có màu vàng
nhạt.

“Tất cả những việc có thể làm được, em đều đã làm cho Tiểu Trừng rồi, những
chuyện đó không còn cách nào thay đổi được, hãy chấp nhận sự thật đó
đi”, Lạc Hi đau khổ chăm chú nhìn Doãn Hạ Mạt mỏng manh như tờ giấy
trắng, “và em bây giờ có thể vì Tiểu Trừng mà tiếp tục sống vui vẻ được
không?”.

Âu Thần trầm lặng nhìn hai người đang ngồi trên phiến đá ngầm, trong tay
anh đang cầm chiếc áo khoác của Hạ Mạt, Âu Thần vốn đang định mang qua
đó song lại dừng bước.

Ánh mặt trời màu vàng rực chiếu rọi cô và Lạc Hi làm một, trên vai cô khoác chiếc áo khoác của Lạc Hi, Lạc Hi chăm chú nhìn cô một cách âu yếm,
hình như đang nói gì với Hạ Mạt, cô ấy dường như đang nghe lại vừa như
đang im lặng. Từ xa nhìn lại, Âu Thần cũng có thể cảm nhận thấy sự chân
tình trong mắt của Hạ Mạt.

Nếu như lúc đầu anh không đoạt Hạ Mạt từ Lạc Hi…

Nếu như sau khi Tiểu Trừng mất, người luôn bên cạnh Hạ Mạt là Lạc Hi chứ không phải là anh…

Mặt biển xanh bao la.

Bờ cát dài vàng rực.

Dưới ánh mặt trời, hai người đang ngồi trên phiến đá ngầm giống như bức
tranh sơn dầu đẹp được viền vàng xung quanh mà anh chính là người đã phá vỡ sự tồn tại của bức tranh đó.

“Thiếu gia!”

Một giọng nói quen thuộc làm Âu Thần bừng tỉnh, anh vội giấu ánh mắt u ám
của mình đi, quay đầu lại nhìn, hóa ra quản gia Thẩm, đã lâu lắm rồi
không gặp.

Sau khi Doãn Trừng qua đời, Hạ Mạt tinh thần hoảng loạn không chịu quay lại biệt thự nhà họ Âu mà về lại căn chung cư nhỏ ngày trước. Âu Thần cũng
không muốn để Hạ Mạt bị quấy rầy nhiều, nên anh đã để quản gia Thẩm ở
lại ngôi biệt thự mà không cần phải tới chỗ họ.

“Thiếu gia, đây là bức thư tôi vừa mới nhận được, hình như là…”

Quản gia Thẩm cố gắng hết sức khống chế sự căng thẳng trong giọng nói, nhưng hai tay cứ run run để lộ tâm trạng kích động của mình. Vừa rồi có một
anh chừng như là sinh viên đại học tới đứng trước cổng biệt thự nhà họ
Âu, anh ta nói là bạn học của cậu Trừng, cậu Trừng lúc còn sống đã nhờ
người bạn đó đem bức thư này đến giao lại. Quản gia Thẩm bất ngờ đến nỗi không để ý gì nữa, liền đem bức thư đó đến đưa tận tay cho thiếu gia.

“…hình như là thư của Trừng thiếu gia viết…”

Đó là một bức thư màu xanh nhạt, chữ viết trên bì thư rất đẹp.

“Tiểu Trừng?!”

Trong khu vực nghỉ, Trân Ân đang lúc nghĩ vẩn vơ nghe thấy hai từ đó, cô chết lặng hồi lâu, sau đó máu huyết trong người sôi lên, Trân Ân nhảy ra
khỏi chiếc ghế hét lên một tiếng, nhào tới vồ lấy bức thư trong tay quản gia Thẩm.

Thân người Âu Thần lúc đó cũng cứng đờ.

Anh dán mắt vào bức thư, góc phía dưới, bên phải bức thư màu xanh lam nhạt
đó, chỗ viết tên người gửi có một nét chữ rất quen thuộc.

“Trừng.”

Tiểu Trừng…

Trên phiến đã ngầm nơi xa kia, Doãn Hạ Mạt bồng dưng nghe thấy được cái tên
đó, cô từ từ quay người, Âu Thần bình tĩnh lại, anh cầm bức thư bước
nhanh về phía bờ biển nơi Hạ Mạt đang ngồi.

“Hạ Mạt! Bức thư này… của Tiểu Trừng…”

Âu Thần đưa bức thư cho Hạ Mạt, cổ họng anh tự dưng nghẹn cứng lại không
thể nói thêm được lời nào cả. Doãn Hạ Mạt đờ đẫn dán mắt nhìn bức thư
trong tay Âu Thần, đột nhiên cô đứng phắt dậy, Lạc Hi vội đỡ lấy Hạ Mạt, không để chân cô trượt phải đá vụn.

Gió biển mát lạnh nhè nhẹ thổi.

Doãn Hạ Mạt cầm bức thư từ trong tay Âu Thần, ngón tay cô run run.

Bức thư đó dường như là được gửi từ trên thiên đường xuống, trên bức thư
màu xanh lam nhạt đó không có dấu bưu điện, chỉ vẻn vẹn viết :

Người nhận thư “Chị gái”.

Người gửi thư “Trừng”.

Doãn Hạ Mạt ngắm nhìn bức thư đó rất lâu.

Hai giọt nước mắt rơi xuống làm ướt bì thư, nước mắt lan ra. Đó là màu bì
thư Tiểu Trừng thích dùng nhất, Tiểu Trừng nói màu xanh này là sắc màu
của biển cả, hợp nhất với màu mắt của cô.

Lá thư bên trong cũng cùng màu xanh lam nhạt.

Nét chữ thanh đẹp quen thuộc giống như đôi mắt trong veo của Tiểu Trừng
đang thì thầm gọi cô “Chị ơi”, như đang cười với cô, đang cùng cô nói
chuyện.

Chị!

Khi chị nhận được bức thư này thì em đã tới thiên đàng rồi. Chị đừng đau
lòng nhé, em ở trên đây ngoài những lúc nhớ chị ra thì tất cả đều rất
tốt.


Chị! Em thật sự không muốn rời xa chị đâu…

Nhưng, cũng giống như chị từng nói, ông trời rất là công bằng, ông trời ban
cho người ta một cái gì đó thì cũng sẽ lấy đi cái gì khác của họ. Ông
trời ban chị cho em để chị làm chị của em, để em làm em của chị, đó là
ông trời đã ban cho em điều may mắn và hạnh phúc nhất rồi.


Chị! Chị biết em yêu chị nhiều lắm không, nếu như ông trời cho em chọn lại
thì một trăm lần em cũng muốn chọn làm em của chị, còn những thứ khác em không cần.


Cho nên, em thực sự đang rất hạnh ph