Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2504 lượt.

br/>Một bên khác của giá hàng có bày quần áo trẻ em sơ sinh.

Âu Thần ngắm nhìn một chiếc áo trẻ em bằng sợi cotton một trăm phần trăm
mềm mại, mịn màng, giống hệt làn da non nớt của em bé sơ sinh. Sờ vào
cái áo nhỏ đó, Âu Thần có cảm giác giống như đang nhìn thấy đôi mắt đen
láy long lanh của đứa con, nhìn thấy đôi bàn chân và đôi bàn tay nhỏ
xíu, tiếng cười khanh khách thơ ngây và mùi sữa thơm khắp người đứa trẻ…

Đứng trước cửa nhà, nhìn vào cái túi đồ mua hàng anh vừa xách về, ngoài sữa
bột và đồ ăn ra còn có một chiếc trống đồ chơi, một bộ quần áo trẻ em và một con lợn đồ chơi đang ve vẩy cái đuôi như là biết chạy, Âu Thần đột
nhiên có chút ngại ngùng, giống như bí mật trong lòng bị người khác phát hiện một cách trần trụi.

Đẩy mấy thứ đồ dùng trẻ em xuống tận đáy túi đồ mua hàng, Âu Thần hít thật
sâu một cái như muốn giấu kín sự e thẹn bất an của mình rồi rút chìa
khóa mở cửa.

Hạ Mạt vẫn chưa dậy.

Trong nhà rất yên ắng.

Tối hôm qua Hạ Mạt quay phim cảnh trời tối, tận khuya mới về nhà, ngủ thêm
một chút cũng tốt thôi. Âu Thần dán mắt vào cửa buồng đang đóng kín,
miệng nở nụ cười mềm mại khiến cho bộ mặt kiêu ngạo lạnh nhạt xưa nay
của anh trở nên hiền hòa khác thường. Từ lúc nhận được bức thư của Tiểu
Trừng, phát hiện ra mình có thai, Hạ Mạt đã dần dần hồi phục lại như một kỳ tích.

Dường như trong cuộc sống lại có sự hy vọng và gửi gắm, Hạ Mạt bắt đầu mỗi
ngày ăn ba bữa cơm, cho dù đôi khi vẫn còn ói mửa song cô cũng kiên trì
ăn tiếp. Cô bắt đầu thường xuyên nghỉ ngơi, mặc dù công việc quay phim
bận rộn và không có quy luật, cô vẫn luôn cố gắng ngủ thoải mái cho đủ
giờ. Hạ Mạt không còn tự nhốt mình nữa, cô bắt đầu nói chuyện và bắt đầu có những nụ cười. Âu Thần không biết rốt cuộc sự thay đổi của Hạ Mạt là do bức thư của Tiểu Trừng hay là do đứa bé trong bụng cô, nhưng chỉ cần nhìn thấy Hạ Mạt mỗi ngày một khá hơn là đã đủ để anh cảm ơn ông trời
rồi.

Âu Thần đang cắt lê, táo, chuối trong bếp, nghĩ một lát, anh lại cắt thêm
chút cà rốt cho vào máy xay thành sinh tố. Âu Thần cẩn thận lấy hết bọt
đi rồi gạn vào cốc thủy tinh, một cốc đầy. Tiếp theo, anh hâm nóng sữa,
nướng mấy miếng xúc xích, làm món trứng ốp lết mà Hạ Mạt thích nhất.

Âu Thần ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, có thể gọi cô ấy dậy được rồi.

“Hạ Mạt.”

Âu Thần đặt mâm cơm xuống trước cửa phòng ngủ của vợ, nhẹ nhàng gõ cửa.
Trong phòng không có bất cứ động tĩnh gì, có lẽ Hạ Mạt vẫn còn đang ngủ. Âu Thần do dự một chút, nhớ ra chiều nay Hạ Mạt có một buổi diễn, nếu
dậy quá muộn thì sẽ rất vội.

“Hạ Mạt!”

Âu Thần gọi lớn hơn một chút.

Đợi hồi lâu, thấy cửa vẫn yên lặng như tờ.

Âu Thần bỗng tá hỏa.

Sự yên lặng tuyệt đối đó khiến người ta bất an, Âu Thần vặn nắm đấm mở cửa phòng ngủ của Hạ Mạt, rèm cửa đã kéo ra sẵn, trên giường chăn gối đã
gấp gọn gàng, trong phòng trống trơn!

“Hạ Mạt!”

Đặt chiếc khay xuống, Âu Thần vội vã vào phòng vệ sinh, vào phòng ngày
trước Tiểu Trừng ở, rồi vội vã chạy ra ban công, chỗ nào cũng trống
không, không thấy bóng dáng Hạ Mạt đâu cả! Âu Thần vơ lấy điện thoại
liên tục bấm số máy di động của Hạ Mạt, “Xin lỗi, số máy quý khách vừa
gọi hiện giờ không liên lạc được…”. Âm thanh khô cứng đơn điệu vang bên
tai Âu Thần, điện thoại của Hạ Mạt đã lâu không hoạt động!

“Hạ Mạt…”

Âu Thần đứng ngẩn người giữa phòng khách, toàn thân anh lạnh toát, những
suy nghĩ điên cuồng đáng sợ hiện lên trong đầu anh! Lẽ nào bức thư của
Tiểu Trừng đã làm tiêu tan hy vọng cuối cùng của Hạ Mạt, sau khi ý thức
được Tiểu Trừng thực sự đã qua đời, cô lại hoàn toàn không muốn tiếp tục sống nữa ư? Cho nên sự trấn tĩnh của Hạ Mạt trong thời gian này chỉ là
để chờ đợi sự sơ hở của anh rồi triệt để rời xa anh mãi mãi chăng?

Đúng là như vậy sao…

Hạ Mạt giờ đang ở đâu.

Hạ Mạt còn sống không… Không, buổi sáng lúc anh đi siêu thị, Hạ Mạt còn
chưa ra ngoài mà, Hạ Mạt đi chưa lâu đâu, anh nhất định sẽ tìm thấy cô
ấy!

Trong sự sợ hãi lo lắng đến hoảng loạn, sắc mặt Âu Thần tái mét, anh bước vội ra cửa, bàn tay vừa mới đặt lên khóa cửa thì cánh cửa đã “tách” một
tiếng tự mở ra!

Cái dáng người gầy gò ấy khẽ giật mình ngạc nhiên nhìn vào đôi mắt Âu Thần, ánh sáng và bóng hình chiếu lên thân thể của Âu Thần như mờ như ảo. Âu
Thần run run nhìn Hạ Mạt nhất thời không biết sao cô lại xuất hiện trong ảo giác của mình.

“Hạ Mạt.”

Âu Thần lao tới ôm chặt lấy người cô, hết sức ghì chặt cô vào lòng, anh
muốn ôm cô thật chặt, những mong hòa tan cô vào trong máu thịt mình,
thân thể của anh cứ từng cơn nóng lại lạnh. Âu Thần lo lắng như một đứa
trẻ trông biết phải xoay xở thế nào, anh run rẩy gọi tên cô từng tiếng,
từng tiếng một:

“Hạ Mạt! Hạ Mạt! Hạ Mạt!...”

“Âu Thần…”

Doãn Hạ Mạt ngẩng đầu lên nhìn Âu Thần, anh đang ôm cô thật chặt, vừa chặt
vừa đau, xương của cô đau đến nỗi như muốn vỡ vụn ra.


Insane