Tác giả: bokhung_162001
Ngày cập nhật: 23:53 15/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.
k khí chợt trở nên im lặng. Ai cũng mong chờ câu trả lời của Phuơng hay nói đúng hơn là chuẩn bị nhận 1 cơn thịnh nộ của Phuơng vì k dưng mà Vũ gán cho Phuơng cái biệt danh "
Phuơng heo" . K chỉ vì tên cúng cơm của Phuơng là ỉn con mà vì Phuơng
khi đã ăn thì đừng hòng ai xâm phạm vào phần ăn của Phuơng, đừng nói là
ăn mà chỉ mới xin thôi cũng đã bị Phuơng cho tơi tả rồi. Chẳng lẽ vừa
mới làm lành mà 2 người này lại chiến tranh nữa sao???
-Đây nè_Phuơng cười rồi gắp cho Vũ miếng thịt làm ai cũng há hốc mồm
-Ế, lạ ghê ta_Kiệt phát ra 1 cậu nói lên tâm lí của mọi người
-Lạ gì? Tại tối qua ăn nhiều rồi nên bây giờ k muốn ăn thôi_Phuơng nói
-Aaaa_Mọi người gật gù, thở phào nhẹ nhỗm nhưng biết đâu sau miếng thịt đó lại là 1 sự qua tâm thầm kín.
Ê, ăn no rồi thì đi đâu chơi đi. Hôm qua bỏ mất 1 ngày vô ích rồi còn gì?_Phong nói
-Um, đúng đó. Đi đâu chơi đây? Hay là đi ngắm cảnh thành phố còn ngày mai thì cắm trại_Phuơng nói
-Nhưng cắm trại thì phải tới buổi tối đốt lửa lên mới đẹp mà tối mai thì tụi mình phải lên xe ra rồi_Trinh nói
-Um. Hay là hôm nay cắm trại, ngày mai đi chơi?_Ngọc góp ý
-Ý đó nghe hay đó_Vũ đồng tình
-Mình cũng thấy vậy. Còn mọi người?_Kiệt hỏi
-Ok_All
-Vậy bây giờ đi mua thực phẩm thôi_Phuơng nhắc tới nấu nướng thì mắt sáng như đèn pha ô tô
-Cần gì phải mua? Gọi đồ ăn tới là đựoc rồi_Vũ nói
-Ngốc thế! Như vậy thì còn gì vui nữa?_Phuơng cười rồi bẹo má Vũ, trông cute hết sức
Vũ ngẩn ngơ nhìn Phuơng quên luôn cả cái má đang ửng đỏ của mình
-Vũ nè, tỉnh dậy đi, đừng có ngơ ngơ như người cõi trên thế nữa. Mê Phuơng rùi phải k?_Ngọc lay Vũ và ghé tai nói nhỏ
-Làm...làm gì có_Vũ sực tỉnh, chối đây đẩy mà mặt đỏ ửng rồi bước đi
Ngọc thấy Vũ như vậy thì bụm miệng cười tủm tỉm, rõ ràng là thế mà lúc nào cũng chỉ biết chối
Kiệt thấy Ngọc như vậy thì chợt thấy buồn vì Kiệt vốn từ hôm qua tới giờ vẫn nghĩ Ngọc thích Vũ.
"Mày làm sao vậy nè? Ngọc thích Vũ thì mày phải mừng chứ? Mày phải
mừng cho bạn mày chứ? Sao lại khó chịu như thế? Sao mày lại cảm thấy
buồn và có gì đó tức tức vậy? Sao vậy?"_Kiệt tự hỏi bản thân mình rồi
lại nhìn về phía Ngọc
-Sao vậy? Nhìn cậu k được khỏe_Ngọc hỏi
-Làm gì có! Mình khỏe mà. Đi thôi_Kiệt nói rồi kéo Ngọc đi
Sau khi đi mua đủ thứ đồ lỉnh kỉnh mà Phuơng cho là cần thiết, cả bọn
quay về khách sạn thuê lều trại và mượn bãi đất trống trên ngọn đồi làm
nơi ngắm cảnh. Bọn con trai thì cùng nhau dựng lều, Phuơng và Trinh thì
nhóm lửa và chuẩn bị nấu ăn. Riếng Ngọc thì được đặc cách k phải nấu ăn
hay nói đúng hơn là bị đuổi ra ngoài vì sau nhiều buổi huấn luyện đổ mồ
hôi, sôi nước mắt mà chỉ nhận lại sự thất vọng tràn trề thì Phuơng và
Trinh cũng đành chịu thua sự vụng về trong nấu ăn của Ngọc. Cuối cùng
thọc được phân công làm...tạp vụ
-Ngọc ơi, lấy hộ mình bó rau đằng kia đi, mình đang dở tay_Phuơng gọi
-Chờ 1 chút! Đây nè!_Ngọc đưa cho Trinh
-Cảm.........Á!_Phuơng la lên
-Phuơng ơi, cậu sao thế?_Trinh chạy lại_ Á!_Trinh chạy lại rồi cũng hét lên
-Các cậu sao vậy?_Ngọc hỏi rồi nhìn theo hướng chỉ tay của 2 nàng
1 con sâu màu xanh lá đang ngoe ngẩy ở rổ rau xanh. Có lẽ thấy những
bó rau này ngon quá nên em ấy tranh thủ vào măm măm 1 tí ấy mà
-Có chuyện gì vậy?_3 chàng chạy đến
-à, k có gì đâu. Có lẽ là vì cái này_Ngọc nói rồi giơ con sâu lên
-Ê, cậu dám cầm nó hả?_Phuơng run run nói
-Uk, có gì đâu mà sợ? Nhìn nó cũng dễ thuơng lắm mà_Ngọc nói
- woa! Ngưỡng mộ cậu ghê! Tụi này còn hết hồn khi nhìn thấy nó đó_Vũ tròn xoe mắt
-Có sao đâu_Ngọc nún vai
-Thôi, cậu bỏ nó lên cây đi_Kiệt nói
-Cậu quả là Supper girl đó_Phong nói
-chán các cậu ghê. Thôi, mình lấy nó đi rồi, các cậu nấu ăn tiếp đi_Ngọc chu mỏ
-Haizz, k biết cậu sợ gì nữa?_Trinh thở dài
-Hì, có lẽ là k có gì đâu_Ngọc cười
Buổi tối, tụi nó cùng nhau hát hò, đốt lửa trại và ăn uống thật vui vẻ.
-Ê! Chơi pháo bông k?_Vũ nói
-Có k?_Phuơng hỏi
-Có chứ sao k? Tui mua hồi sáng đó_Vũ đem ra 1 túi màu trắng
- woa! Nhiều quá ta. Như vậy thì tha hồ mà chơi_Trinh thích thú
-Nào, đưa đây mình đốt cho_Phong nói
-Cảm ơn cậu_Trinh cười råi đưa pháo bông cho Phong
-Cậu có chơi k?_Kiệt hỏi Ngọc
-Tất nhiên rồi_Ngọc cười
-Đây nè_Kiệt đưa cho Ngọc
-Đẹp thật! Lâu rồi mình k chơi nữa_Ngọc nói
-Đã lâu? Bao lâu vậy?_Kiệt hỏi
-Um, có lẽ là hơ 4 năm. Pháo hoa ngày trước cũng chẳng còn giống như bây giờ_Ngọc nói khi nhìn từng tia pháo nhỏ nhắn bắn ra
-Mình thấy cũng giống vậy mà?_Kiệt hỏi
-Um...có lẽ vì pháo hoa ở Đài Bắc k giống như ở đây_Ngọc nói
-Đài Bắc?_Kiệt hỏi
-Hả?_Ngọc chợt giật mình_Um.thật ra trước kia mình ở Đài Bắc, chỉ mới chuyển về