Tác giả: CheeryChip
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
hưng thực sự là rất lo … rất lo …
Thấy thế , YuMi lại thầm cười , nó khẽ chậc miệng thích thú , có vẻ đắc ý lắm lắm …
-Hà hà ! Sắp có kịch hay để xem rồi !
………..
Nhìn quanh cũng chẳng thấy Xư Bi đâu , mà máy bay thì lại chuẩn bị
cất cánh . Mặc dù bực mình lắm , nhưng vẫn phải gạt bỏ tự trọng sang một bên , lần đầu tiên , thay vì nóng lòng , hắn lại vội vàng chạy vụt về
phía núi … Để lại sự ngơ ngác cho tất thảy mọi người .
Vừa đi , Yul vừa làu bàu tức tối , nhìn lên chiếc vòng màu bạc đã xỉn màu trên tay , Yul lại càng bực bội . Nhưng cứ nghĩ đến việc con bé
đang gặp rắc rối , nỗi lo lắng trong lòng hắn lại mỗi lúc một dâng đầy .
…………………
Vội vàng đến nỗi chẳng còn bận tâm đến đôi cánh , Yul một mình trèo
lên ngọn núi , chẳng với chút pháp thuật trong tay … hắn muốn tự mình
tìm thấy con bé bằng sức lực của mình … Tuy vẫn còn rất giận , nhưng lo
lại càng nhiều hơn .
Một bước …
Hai bước …
… Rồi hì hục mãi …
Cuối cùng … Hắn cũng tìm thấy nó …
Con bé ngốc nghếch đang cặm cụi tìm kiếm chiếc vòng kia …
Thấy nó bị thương …
Yul vội vàng chạy lại …
Hắn gắt !
-Đồ ngốc ! Làm cái quái gì mà ra nông nỗi này hả ?!! Cô có biết mấy
giờ rồi không ?! Tính ở đây làm người miền núi à !! Đúng là con sâu hồ
đồ !!
Yul cứ mắng một tràng , còn Xư Bi thì chỉ biết lặng im ngồi nghe , rồi nó chợt phì cười .
-Sao anh lại tới đây …
Như bị bắt thóp , Yul chợt giật mình , rồi bất thình *** h nhấc bổng
con bé lên , chẳng nói chẳng rằng , hắn bung ra đôi cánh rồi bay vụt lên không trung … đưa nó trở về dần chân núi … nhìn từ trên cao xuống dưới , cảnh vật thật là đẹp , cứ lấp lánh lung linh y như một hòn đảo phát
sáng vậy ! Xư Bi mỉm cười thích thú … nhưng ngay lập tức , nó lại bị Yul hằm hè .
-Đừng có mà vội cười ! Tôi chưa bỏ qua cho cô đâu ! Về nhà tính tiếp .
Yul nói mà mặt lạnh lùng khiến nó thấy rùng cả mình , im lặng rồi run run …
………………
Kể từ ngày hôm đó , cho tới lúc về nhà , và mấy ngày hôm sau cũng vậy … Chẳng nói chẳng rằng , Yul lúc nào cũng lầm lì y như một kẻ mất hồn , lạnh lùng vô cảm . Không cách nào tiếp cận được , không khí trong nhà
thì mỗi lúc một nặng nề , người hầu hay quản gia cũng đều phải kín tiếng . Không ai dám làm hắn giận ! Nó cũng vậy , vì thế lại càng im … Ngột
ngạt … Con bé thấy khó thở !!
” Nó muốn bỏ đi !! Sống cùng nhà với nhau mà khắc nghiệt thế này thì
chi bằng bỏ đi cho thanh thản ! ” – Ý nghĩ ấy vừa lóe lên … thì con bé
cũng ngay lập tức thực hiện . Nó bỏ đi , không một ai biết !
…………………………..
Một ngày bình thường cũng như bao ngày bình thường khác , trời quang
mây tạnh , nhưng ngay khi Yul vừa trở về – không thấy Xư Bi đâu , tìm
khắp nhà cũng chẳng thấy … thời tiết lại nổi giông bão ầm ầm !! Người
trong nhà ai nấy cũng lo sợ … sợ nó không về … sợ lại bị giáng tội oan … nhưng không ai dám hé răng vì e ngại .
Yul thở dài , ngồi lì trong phòng suy ngẫm một đêm , rồi sáng hôm sau , hắn quyết định đứng dậy , gạt bỏ lòng tự trọng sang một bên , Yul
đùng đùng bước ra ngoài tìm nó .
Hắn đi tới khắp mọi nơi , tất cả những nơi mà chúng nó đã từng cùng
đi qua , từ khu phố Trung – Hàn , đến phòng chơi bowling , rồi thư viện
vv… Nhưng tuyệt nhiên – chẳng thấy ! Lòng lo lắng … nỗi lo sợ mỗi lúc
một nhiều … hắn lo rằng con bé sẽ biến mất , hắn lo rằng con bé sẽ chẳng quay trở lại . Kìm nén cái cảm xúc này sao mà rất khó , nó khó hơn
nhiều so với ngày đầu gặp mặt … Biết mà … Nếu biết trước thì đã cố giữ
khoảng cách , nhưng giờ là quá muộn !
Thậm chí , ngay cả bây giờ đây , cái tôi cao ngất trời của « quý ông
Yul « cũng bị bác bỏ , bởi … hắn phải tới tìm Jen – hy vọng cuối cùng để thấy được Xư Bi . Hắn mong con bé sẽ ở đó , vì chẳng còn nơi nào khác
nữa , nhưng càng nghĩ , lại càng thấy bực mình ! Nếu Xư Bi mà ở đó , vừa vui , mà chắc cũng vừa nổi điên lên mất ! Cố gắng kiềm chế cảm xúc của
mình , Yul vừa cố tự đánh hạ bản thân , vừa lê bước mệt mỏi tới đó … cả
ngày hôm nay , hắn chân trần đi tìm nó .
……………
Tới nhà Jen , Yul bấm chuông … một cách do dự . Chẳng mong gì khi Jen sẽ thấy Yul tìm đến , chắc hắn sẽ cười vào mặt mình mất . Nhưng không
phải vậy , Jen cũng hết sức bất ngờ .
Bước ra khỏi căn nhà đồ sộ to như một tòa lâu đài màu trắng – tòa lâu đài giống như nơi cư trú của một thiên thần , Jen ngơ ngác khi thấy Yul xuất hiện .
Không vào khi được mời , Yul chỉ đứng ngoài lẳng lặng , hắn dõng dạc .
-Xư Bi đâu ?!
-Xư Bi ?! Cô ấy không có ở nhà anh sao ?!
Jen vừa dứt lời , Yul lại chợt thấy lặng cả người … vậy là hy vọng
cuối cùng cũng dập tắt ! Chẳng còn nơi nào để đi cả … không thèm trả lời Jen , Yul ngoảnh mặt trở về …
Nhưng ngay khi hắn vừa mới kịp bước ra tới bậc cửa , Jen đã vội vàng
kéo tay lại rồi đặt vào lòng bàn tay hắn một vật gì đó … to bản mà lạnh
ngắt – Chiếc vòng !
Y