H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!
Tác giả: CheeryChip
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
nh đều cuốn tuột vào lòng bàn tay nó , tạo thành một khối cầu khổng lồ
mang màu trắng đục như không khí đậm đặc , rồi bất thình *** h , con bé
tung chưởng cái bùm khiến cả đám đều té nhào ra chới với …
- Không khí chẳng phải cũng là năng lượng thiên nhiên hay sao ! Nhận đòn vì sự ngu ngốc này đi !!!
Vừa nói , nó vừa chĩa mạnh những ngón tay , đâm ra thành hàng ngàn
những ” sợi ” không khí , trắng muốt và sắc buốt như thép vậy ! Đám du
côn còn chưa kịp hoàn hồn đã phải tái mặt với đòn tấn công tiếp theo ,
những sợi không khí “mọc” ra từ tay con bé bất ngờ cuốn chặt lấy cổ
chúng , rồi nâng vút lên tầng không , quay tròn chúng như những hạt bụi
bé nhỏ , rồi bất thình *** h , hút tuột chúng vào lốc vòi rồng trên
không đã được tạo ra ban nãy … khiến chúng kêu thét lên trong kinh hoàng rồi dần dần biến mất … chỉ còn để lại những quầng sáng xanh dần dần
xuất hiện , bay vút vào trong chiếc vòng thánh giá của con bé , tạo lên
một màu trắng sáng bên vùng cánh màu đen … và … lốc vòi rồng cũng dần
biến mất .
Nắm chặt chiếc vòng hình thánh giá trong tay , nó lại áp nhẹ vào ngực mình rồi thầm thở phào nhẹ nhõm . Tay trong tay trở về nhà , Yul cũng
phải trầm trồ khen ngợi .
- Yà ! Em mới học được những chiêu ấy từ bao giờ vậy ?!
- Hưm … em cũng không biết nữa ! Từ khi nghe được cuốn sách thì mọi chiêu thức cứ tự dưng xuất hiện trong đầu như vậy đấy !
- Ồ ! Thế à ! Xứng đáng là vợ anh ! Ha ha !!
- Yà !! Quên đi nhé !! Anh vẫn chưa được duyệt đâu !!
- Vậy thì còn phải chờ đến bao giờ ?!!
- Hì hì ! Cứ từ từ cái đã !
…………………..
Tuy đi trên đường vui vẻ là thế , nhưng ngay khi vừa về đến nhà , Yul đã phải tức tốc gọi đám người hầu vào phòng Thư Giãn để mát xa cho cái
chân rã rời của mình . Cũng phải thôi , bởi cả ngày hôm nay hắn đã phải
lóc cóc đi tìm con bé bằng đôi chân trần suốt mà !
Còn Xư Bi , ngay khi vừa mới mở cửa bước vào phòng , con bé đã phải
hét toáng lên hoảng hốt vì … cái đầu Bụt lại thò lò từ trên trần nhà
lủng lẳng treo xuống TT___TT!!!
Vừa hét , vừa đập , vừa tát túi bụi …
- Á á á á á á !!!! Maaaaaaaaaaaaaaa !!!
Tiếng hét của con bé bất ngờ cất lên , đột ngột vang vọng xuống cả
tầng dưới , nơi mà Yul và đám người hầu còn đang xoa bóp chân tay , bỗng , hắn lại vọng tiếng lên hỏi .
- Có chuyện gì vậy ?!
Sau khi đã định thần lại được … đó là Bụt , con bé lại liền lắp bắp cho qua …
- A ha … con ruồi !! Có một con ruồi !!
” Sặc ! Có mỗi con ruồi mà cũng phải sợ ! Đúng là đồ con gái ! ” – Yul lại lầm bầm .
Đột ngột bị ăn cả một tràng tát liên hoàn , Bụt ngơ ngác bổ nhào mình xuống đất , xoa má kêu ca .
- Hừ … Người ta đẹp lão thế này mà con dám bảo là ruồi hả !!!
Ngồi phịch xuống giường , nó cũng làu bàu chẳng kém .
- Xì ! Đấy là may con chưa ví với dơi đấy nhá !!
- Hí hí ! Dơi thì được ! Ta cũng đang học tuyệt chiêu lộn mình của dơi đây mà ^^!!
- Sặc … thì ra phởn là do thế (__ __”)!!
Nhẹ nhàng gác chân lên chiếc giường quen thuộc , con bé lại nghoe nguẩy rồi đưa mắt qua nhìn Bụt tò mò .
- À … Mà vụ hôm đi picnic !! Bụt nói dối con nhé !!
Nhắc tới “vụ hôm đi picnic” , bỗng , Bụt lại chợt giật mình , cười xuề xòa rồi chối đây đẩy .
- Ầy dà ! Dối đâu mà dối ! Ta nói thật mà ^^!
- Thật mà như thế à !! Mom sunbeanim ghét Bụt thấy ớn á !!
Nói đến đây , mặt Bụt lại xị xuống , rồi trầm ngâm …
- Đâu … ghét đâu mà ghét ! Bây giờ yêu rồi !!
- Yà ! Yêu thật không ?! Tự dưng cứ thấy lạnh cả người nhá !!
- Cái gì !! Ý con là bảo ta “chém gió” hả !!
- Thì lại chẳng ạ !!
Vừa nói , nó vừa lăn ra giường mà cười , rồi như sực nhớ ra lý do vì
sao Bụt đến , con bé lại đột ngột ngồi bật dậy , vuốt nước mắt ( cười ra nước mắt !) .
- À ! Mà quên mất ! Hôm nay Bụt tới tìm con có việc gì không ạ ?!
- À phải ha ! Ta quên hỏi con chuyện này …
Vừa nói , Bụt lại vừa cuốn mấy sợi râu đã bạc màu trắng phớ của mình lên mà trầm ngâm .
- Tháng này con đã thu phục được bao nhiêu vong hồn rồi ?!
Nghe Bụt nói , nó mới sực nhớ ra , rồi vội vàng đưa tay lên từng ngón tính nhẩm .
- Hưm … xem nào … từ vụ bắt được năm anh em nhà thằng Obi , rồi bọn
vong hồn trên sàn diễn , tới bé YuZu thì tự nguyện , còn con quái vật
biển cả hôm pic nic nữa … Tính đến đây … A quên ! Vừa nãy con cũng mới
thu phục được mấy vong hồn nhập xác nữa nè ! Chắc cũng khoảng hơn ba
mươi rồi đấy !
Nó vừa cười nhăn nhở , vừa chăm chú tường thuật lại cho Bụt , Bụt cũng gật gù cười rồi nghiêng đầu tỏ vẻ hài lòng .
- Ừm ! Mới tháng đầu thế là khá đấy ! Tuy nhiên , quãng thời gian này con mới chỉ thu bắt được một phần ba số vong hồn cần thiết thôi . Còn
hai tháng nữa , con phải cố gắng … Nếu không … con biết hậu quả sẽ ra
sao rồi đấy !!
Vừa nói , giọng Bụt lại vừa trùng xuống dần … rồi từ từ