Mùa Hè Thiên Đường Tập 1: The Summer I Turned Pretty
Tác giả: CheeryChip
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2434 lượt.
ul trố mắt nhìn , ánh mắt hắn như rung lên vì tức giận , hằn học ngước lên với ý nghĩ Jen là kẻ gây chuyện , Yul hằm hè .
-Sao anh lại có chiếc vòng này ?! Đừng có nói với tôi là « không biết « đấy !
Không phải là không biết ! Jen có biết , nhưng chỉ là ngờ ngợ , vì vậy … nghĩ gì nói đấy luôn .
- Nhật thực …
Chỉ vẻn vẹn có hai từ khiến cho Yul phải nghiêng đầu khó hiểu . Hắn
chờ đợi câu trả lời tiếp theo . Jen thở dài , rồi lại nói tiếp .
-Ngày hôm ấy , sau khi có hiện tượng nhật thực bất ngờ xảy ra . Tôi
không biết , nhưng cảm giác có thứ gì đó nằng nặng bỗng nhiên rơi vào
túi . Có thể chỉ là cảm giác nên tôi không bận tâm , nhưng trở về nhà
mới biết … lúc đó thì có lẽ đã là quá muộn . Chuyện giữa anh và Xư Bi
xảy ra khiến cho tôi không tài nào tiếp cận được , đến hôm nay mới có
dịp …
Nắm chặt chiếc vòng trong tay , hắn mím mỗi … rồi chợt nhớ tới sức
mạnh của YuMi – chỉ YuMi mới có thể làm được điều này … hắn lại cảm thấy hối hận … hối hận vì đã trách Xư Bi . Vội chạy vụt đi trước khi ngoái
đầu nói với lại .
-Tại sao anh không dùng chuyện này để gây chia rẽ giữa bọn tôi ?!
-Vì tôi không thích dùng thủ đoạn .
-Có lẽ thế ! Cảm ơn .
Đó là lần đầu tiên , Yul cảm ơn một người nào đó , cho dù , hắn ở phe đối lập với mình .
……………….
Những bước chân dồn dập trải dài trên con đường đại lộ sâu hun hút …
tưởng chừng như chẳng có điểm dừng . Tâm trạng hoang mang , thậm chí hắn còn chẳng biết là mình đang đi đâu nữa … Phải tới nơi nào để tìm thấy
con bé đây ?!
Bỗng , trong đầu hắn chợt vang lên một vài lời nói …
” Tôi có một ngôi nhà …
Tôi có một chỗ trốn …
Đó là lãnh địa của tôi … ”
” Chiếc cầu trượt ! ” – Yul vội vàng chạy ù tới đó , không do dự .
Hãy tin tôi …
Làm ơn đừng nghi hoặc …
Cho tôi một cơ hội .
Tôi sẽ làm lại từ đầu !
Ở bên tôi thôi nhé …
————————–
Hồng hộc chạy miệt mài trên con đường đại độ , mặc dù đôi chân đã rã
rời nhưng Yul vẫn nhất quyết không dừng bước . Vì một khi đã xác định
được mục tiêu , hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc … Và kể cả lần này cũng vậy . Vẫn biết , khó có thể nhận được lời thứ tha …
Vội vàng chạy tới khu tập thể , nơi có một sân giải trí với những thứ đồ chơi đã cũ mèm và có phần hoen gỉ … Yul đột ngột dừng lại khi nhìn
thấy Xư Bi đang cặm cụi nghịch cát đằng kia , có vẻ chú tâm lắm !
Hình như … con bé đang cố đắp lên một hình tượng nào đó , có vẻ hơi
giống mặt của Yul . Hắn chợt phì cười , nhưng nụ cười ấy lại nhanh chóng bị dập tắt khi mà Xư Bi lập tức đấm tan đống cát bằng tất cả sự bực tức của mình , con bé hằm hè trong nước mắt …
- Cái đồ Yul chết tiệt !! Chỉ vì một chiếc vòng mà anh dám đối xử với tôi như thế sao ?!! Có biết là sống với người câm thì khó chịu thế nào
không hả ?!! Anh đúng là cái đồ ích kỷ mà !!
Vừa nói , con bé vừa đấm bùm bụp vào cái tượng cát khiến cho chúng
mỗi lúc một nát ra méo mó . Ngay lập tức , Yul vội vàng chạy tới chặn
lại , mặt nhăn nhó .
- Yà ! Cái đồ ngốc nghếch kia !! Sao mà cô ác thế hả !! Tính đập nát
cái mặt tôi ra đấy à !! Trông thảm như vậy còn chưa đủ hả ?!!
Tiếng Yul vừa cất lên … khiến cho nó chợt giật mình … như sững người … rồi vội vàng quay ngoắt lại … giương mắt nhìn ngơ ngác .
- Yul … sao anh lại ở đây ?!!
Thấy Xư Bi cứ nhìn mình chằm chằm , có vẻ rất chi là xúc động , Yul
lại vội vàng quay đi bối rối . Hắn cứ làm như là bực mình lắm ý !!
- Hừ !! Tôi không ở đây thì ở đâu hả !! Cô có biết cô bỏ đi như thế … làm … làm tôi … à không ! Làm mọi người trong nhà lo lắng lắm không hả
!! Mom đã thức mấy đêm mất ngủ vì mong cô về rồi đấy !! Cô đúng là cái
đồ vô trách nhiệm mà !!!
Yul cứ mắng , cứ nói ra một tràng … thậm chí còn chẳng thèm ngớt lời , bởi … đó mới chính là những suy nghĩ mấy ngày nay của hắn . Cho đến khi , Xư Bi chợt ngắt lời , con nhóc thản nhiên nhảy vào chen ngang .
- Yà ! Xạo vừa thôi chứ ! Làm gì đến mấy ngày ?! Tôi mới bỏ đi có một hôm mà !!
- À … ừ … thì … bỏ qua !! Dù sao thì cô cũng thật là vô trách nhiệm !! Sao cô dám bỏ đi mà không nói với tôi một tiếng hả !
- Hơ ! Buồn cười nhờ ! Tôi bỏ đi mà con phải nói với anh là sao !!
Nói đến đây , bỗng … mặt Yul đỏ bừng lên , rồi ậm ừ suy nghĩ một lúc , hắn lại ấp úng …
- Vì … vì … Vì cô là vợ tôi !! Ngay khi cô được gả cho tôi thì cô đã
là người của tôi rồi !! Vậy nên … khi tôi chưa nói ra đi thì cô nhất
quyết không được đi đâu cả !! Chỉ ở bên tôi thôi …
Yul vừa nói … tiếng hắn lại cứ bé dần … rồi như hết hơi , thì thào
đến khó hiểu . Con nhóc cũng phì cười , rồi đột ngột , hắn lại tóm lấy
tay nó , và nhanh chóng đeo vào đó một chiếc vòng mang tên đã từng bị
đánh mất ^^ !
Nhận lại chiếc vòng , ngắm nó lung linh trên tay mình , con nhó