Giấu Anh Vào Trong Nỗi Nhớ Của Em Đi
Tác giả: Su
Ngày cập nhật: 00:00 16/12/2015
Lượt xem: 1341614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.
iểm để tồn tại, tôn sùng một lí
tưởng để chà đạp bất cứ ai ở dưới chân mình, sống như vậy không phải
cùng nhau san sẻ chung một cuộc sống, một số phận hay sao? Và bi kịch ấy cũng còn bắt nguồn từ lời tiên đoán cuối cùng của bà bói mù đó.
“Hai đứa trẻ này, nếu ở cạnh nhau, chúng sẽ sống chung cùng một số phận, một cuộc sống và cùng yêu một người con gái!”
Nhưng, bi kịch có trở thành hiện thực hay không còn phải xem sự thù
hận muốn loại bỏ nhau trong lòng hai đứa, đứa nào cao hơn. Kẻ mạnh luôn
chiến thắng. Song, bà vẫn luôn cầu nguyện rằng, không ai trong số 2 đứa
con trai của bà chệch khỏi quỹ đạo làm người…
-Vậy…con có thể hỏi mẹ một chuyện, được chứ?_Hướng ngòi súng về phía
mẹ mình, Đằng Dạ chất vấn_Tại sao mẹ không nói cho Giai Băng biết, con
là chồng cô ấy, lại còn đưa cô ấy đến gặp Đằng Hy. Chẳng phải, mẹ đang
cố áp đặt lời tiên đoán đó lên người con và anh ta sao?
-Cái đó…_Đột nhiên bị nhắc đến những điều mình đã cố che giấu, Đằng
phu nhân giật mình chột dạ, nhất thời không thể nghĩ được gì để đáp trả
lại.
-Đừng nói với con…vì Đằng Hy là người quan trọng của gia đình này,
nên nhất thiết Giai Băng phải gặp riêng anh chồng Đằng Hy nhé!_Đằng Dạ
cười lạnh một tiếng.
-Thì anh vốn là người quan trọng của gia đình này…và nên nhớ…_Đằng Hy bước chân đến gần Đằng Dạ, nở nụ cười hiền đức xoa đầu anh, giọng nói
trầm ấm toát ra những lời lẽ lạnh toát_…nếu không có người anh ngoài ý
muốn này, kẻ phải nằm trên chiếc giường hôi mùi thuốc kia…là cậu đấy,
người em ngoài ý muốn, Đằng Dạ! Thế nên, tất nhiên, đối với Giai Băng,
anh cũng là một người quan trọng mà cô ấy phải khắc sâu trong lòng,
trong tim can, như cái nhà này…và như em.
-Rất xin lỗi!_Hất mạnh tay Đằng Hy ra khỏi đầu mình, Đằng Dạ cũng
không ngần ngại cất trữ nụ cười tuyệt đẹp hoàn mĩ nữa, sung sức phô diễn nó như một chiêu thức ‘gậy ông đập lưng ông’_Anh bị như vậy…là do số
phận của anh xui xẻo. Đối với tôi mà nói, công đức ‘xui xẻo’ của anh,
tôi chỉ có thể khắc ở dạ dày, để acid ăn mòn, quét sạch mà thôi, chưa
đến mức phải khắc sâu trong tim. Người như anh…không đáng!
-Đủ rồi? Hai đứa đồng ý chuyện này chứ?_Để cho 2 đứa con trai cáu xé
lẫn nhau ngay trước mặt mình một hồi, Đằng lão gia, người có quyền uy
khắc chế được hai con người này lên tiếng phá tan bầu không khí.
-Tất nhiên, có nhà để ở, con không có ý kiến_Đằng Hy nhún vai, cười
nhẹ, mắt liếc sang nhìn Đằng Dạ_Chỉ có điều, e rằng khó sống với người
này.
-Như cũ…con không đồng ý!_Một lời đã quyết, Đằng Dạ cương quyết đáp
trả. Đáng nhẽ từ đầu anh có hơi xuôi xuôi rồi, nhưng đứng trước nụ cười
ruồi của anh trai, anh không tài nào đồng ý nổi.
-Nếu vậy…con có thể lựa chọn, một là ở lại đây và sống cùng Đằng Hy, hai là…trở về sống tại Newyork như ba năm trước…
***
Âm thầm, lặng lẽ trước mọi chuyện dù có khủng khiếp, án binh bất động
dẫu liên quan đến điều quan trọng nhất của cuộc đời, không phải ai cũng
có ‘cái tài bẩm sinh đó’.
Nếu ‘nhẫn’ là một nghệ thuật chân chính che lấp cái đen tối lẩn khuất đằng sau, thì người biết nắm gọn ‘nhẫn’ trong tay chính là người nghệ
sĩ kì tài và với những suy nghĩ đáng sợ.
Lãnh Kiên cho rằng, dù anh phải loại nghệ sĩ tài hoa đó, nhưng kì
thực, anh lại đang bước vào con đường đó. ‘Nhẫn’ để chuẩn bị cho những
gì mình sẽ làm.
Anh thừa nhận, anh yêu Giai Băng đến tha thiết, đến mức cô như những
phân tử Oxi tự do lượn lờ trong không khí, và nếu một ngày cô biến mất
khỏi mắt anh, chính là lúc anh dường như không thể sống được nữa. Nhưng
anh không phải là Romeo nguyện vì Juliet mà từ bỏ tên họ của mình, xã
hội này không cho phép anh làm điều đó. Từ bỏ mọi thứ để dang tay đón
lấy tình yêu của mình, anh không làm được. Không phải vì anh sợ túng bấn nghèo đói nên mới hi sinh tình yêu của mình, điều anh sợ chính là Giai
Băng vì anh sẽ phải chịu khổ.
Gia đình anh là gia đình có thế lực, giết chết, hành hạ, đè nát cuộc
đời của một cá nhân nhỏ nhoi như Giai Băng là chuyện vô cùng dễ dàng.
Hơn nữa, anh muốn cô yêu anh mà không phải chịu đựng bất cứ đau đớn nào
về thể xác và tâm hồn, muốn cô được sống sung sướng như những lời thề
nguyền trước đây anh đã hứa.
Anh yêu cô, nhưng không yêu đến mức không nắm vững lí trí của chính
mình. Anh biết chừng mực, biết dừng lại và biết chuẩn bị kế hoạch chu
toàn cho mình. Có thể cho tình yêu của anh là tình yêu hèn nhát, nhưng
thà rằng hèn nhát để đối lấy hạnh phúc sau này cho người con gái ấy, còn hơn là khiến người ta chìm đắm trong tình yêu ở thực tại mà nhấn chìm
cả tương lai trong đau khổ.
Có người sẽ hỏi, tại sao anh lại vô tâm, không sợ Giai Băng tức giận, hiểu nhầm những điều anh làm? Tại vì, anh hiểu rõ cô, Giai Nhân Kỳ của
anh biết anh nghĩ gì, biết anh sẽ làm thế nào. Cô không như những người
con gái khác nhạt nhòa nước mắt trước mọi thứ, vốn dĩ nước mắt cô đã cạn vào ngày đó, ngày thứ tồi tệ nhất trong đời người ập đến, cùng lúc, vồ
vập. Cô, nhất định đang chờ đợi anh. Chờ