Tác giả: Su
Ngày cập nhật: 00:00 16/12/2015
Lượt xem: 1341621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1621 lượt.
lời đề nghị của con trai, nhưng lòng ông cũng đã có chút sáng sủa hơn trước. Ông đưa mắt nhìn con trai toát ý trông đợi. Cưới
rồi thì sao? Đám cưới đó không hợp lệ.
-Nhưng…con có điều kiện muốn thương lượng_Đặt một tập tài liệu mới
cứng đã chuẩn bị sẵn từ trước xuống bàn, Lãnh Kiên đắc ý nở nụ cười nho
nhã giương mắt nhìn khuôn mặt dần lộ vẻ khó hiểu của cha mình rồi…nụ
cười anh vụt tắt, để bóng tối hời hợt mỏng manh chiếm lấy, u tối.
Diễn viên quan trọng nhất…còn thiếu 1 người
***
Đằng Dạ là chồng của Giai Băng, xét theo mối quan hệ dây dưa rễ má “vợ
chồng có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu’, Giai Băng cô nghiễm nhiên
nằm trong “tầm nhìn xa trông rộng” của cánh báo giới.
Mới đầu, Giai Băng cảm thấy cũng chẳng có gì phiền phức trước sự xuất hiện bất thình lình và bất ngờ của họ, bởi đơn giản, những lúc ấy, cô
thường ngủ khì khi tác dụng nồng đậm của thuốc mê thấm vào từng tế bào
trên thân thể.
Nhưng, về sau, khi cơn đau và số lượng dùng thuốc mê giảm đau của cô
ít đi, cô lại nhiệt liệt giống cờ phản đối, sợ nhìn thấy họ hơn sợ cọp.
Đám nhà báo này quả thực càng ngày càng quá đáng, họ cho người canh me
cô 24/24 giờ thu thập thông tin cô đã không nói gì, im lặng biến họ
thành pho tượng trong mắt mình thì thôi. Đằng này, họ lại được nước lấn
tới. Hễ cô sơ suất làm gì đó ‘trái mắt họ’ là thể nào, cô cũng gánh một
đống hậu quả nghiêm trọng đằng sau. Tỉ dụ, lúc cô há miệng ăn chút cơm, y xì ngày mai mặt báo sẽ có cái hình cô há miệng, còn phần ăn cơm thì
chẳng thấy đâu, ấy thế, trên tựa đề còn ghi rõ “Tình trạng sức khỏe của
Giai Nhân Kỳ đáng báo động: Răng sâu!”.
Và rồi nhờ bài báo hết sức ưu ái quan tâm này, Giai Băng ngày hôm sau bị vây bởi một đống nha sĩ từ trẻ tới già, từ nghiệp dư đến Hoa đà tái
thế của người hâm mộ ‘gửi’ đến, miệng gần như phải há to hết sức mất
hình tượng hàng giờ liền đến sái chỉ để họ tận tâm nghiên cứu, thủ tiêu
cái răng sâu tí ti hiếm hoi kia đi.
Hay thậm chí, nếu cô ăn quýt bị nghẹn cổ, người ta cũng không tiếc
giấy mực đăng tải rằng thiếu phu nhân Đằng gia nghẹn quýt, kêu gọi khắp
cả nước chắp tay cầu nguyện để cô tai qua nạn khỏi. Đấy, có tí thế thôi
mọi chuyện đều được thổi phòng lên, khiến Giai Băng đôi lúc nhíu mày suy tư tự hỏi, nếu cô thình lình ngã cầu thang chưa biết sống chết, liệu họ có ‘kết án’ cô tự nạn và khuyến khích mọi người làm lễ quốc tang, gửi
phong bì, đúc tượng vàng cô luôn không nữa.
Mà…cũng chẳng trách họ được, có trách…thì nên trách hai ông anh họ
Đằng, một người là ‘chồng’ trên giấy đăng kí kết hôn, một người là ‘anh
chồng’ trên danh nghĩa của cô kia ham sống sợ chết, từ khi vỡ lở tin tức liền suốt ngày chôn mông ở xó nhà, không chịu ló mặt ra công chúng
‘trình làng’, báo hại những nhà báo ‘tinh anh, lỗi lạc’ phải thức đêm đi bar uống cà phê nghĩ kế, vò đầu bứt tai một hồi không ra, túng bấn quá
liền ‘túm’ cô làm mồi nhử dẫn dụ.
Nhưng…họ thông minh mấy cũng không ngờ mình lại chọn nhầm đối tượng
là cô. Bởi lẽ, địa vị cô trong lòng 2 người kia không đáng 1 xu, sẽ
chẳng ai liều chết xông ra đường để nhặt 1 xu lẻ không đáng tiền đâu.
Hôm nay, phòng bệnh Giai Băng đặc biệt đông nghịt người, số lượng kí
giả cũng bỗng dưng tăng vọt lên gấp đôi so với ngày thường, tinh thần
cao hứng phấn chấn hẳn lên.
Mẹ chồng cô đến thăm, nước mắt ngắn nước mắt dài cùng cô đóng vở ‘Mẹ
chồng nàng dâu’ hết sức chân tình cho đám kí giả hí hoáy thu thập thông
tin rồi ra về. Như những lần trước bà đến thăm cô một mình…và cũng rời
đi với vô vàn cái đuôi đằng sau…
Sau khi đám kí giả bị mẹ chồng Giai Băng hút đi hết, phòng bệnh của
cô trở nên trống rỗng, tẻ nhạt một cách kì lạ. Nắng hắt qua cửa kính cửa sổ, mang theo một nỗi buồn mang mác nào đó đổ ập vào trái tim cô. Nắng
chiều…không giống như nắng sớm, nó thực sự buồn, buồn đến đáng sợ.
Cuộc đời cô, từ khi nào có nắng chiều len lỏi đến như thế? Từ lúc đến trại trẻ địa ngục đó, hay từ khi bước vào Hạ gia?
-Giai Băng, ngươi thật quá độc ác!!! Sao người kết hôn với hội trưởng Đằng Dạ mà không kể cho ta hả? Ngươi có còn coi ta là bạn không?_Diệp
Mi mấy ngày không gặp bất thình lình đứng thù lù trước cửa phòng bệnh mở toanh không kịp đống lại của Giai Băng, hung hăng rống lên một tiếng
với tông giọng trong veo cao vút của mình rồi chạy bổ đến giường bệnh
của cô, hờn dỗi đưa tay với lấy miếng điểm tâm to đùng trên đĩa, vừa
ngốn vừa quở mắng.
-Diệp…Diệp Mi?_Sững sờ trước sự xuất hiện của cô bạn thân, Giai Băng
không nói được gì hơn, trơ mắt nhìn nó chén sạch đĩa điểm tâm mẹ chồng
vừa mang đến cho mình.
-Ngươi còn nhớ tên ta cơ đấy!_Lấy tay lau hết vụn bánh vương trên
khóe miệng, Diệp Mi hừ lạnh một cái_Giờ thì nói đi, sao ngươi không khai với ta anh Đằng Dạ đẹp trai, lạnh lùng, nức tiếng P&P kia là chồng
của ngươi? Hay ngươi sợ nguyên tắc chồng của bạn cũng là chồng của mình
nên giấu diếm không cho ta biết chứ gì?
-Không! Vì vốn dĩ chả có gì để kể!_Đứng trước câu chất vấn liên tục