Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!

Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!

Tác giả: Su

Ngày cập nhật: 00:00 16/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

anh…trong câm lặng.

Anh biết…điều đó…

Cô…không là ai khác…là Giai Nhân Kỳ của anh…là kẻ mang trong mình…những chiếc mặt nạ đầy màu sắc và lộng lẫy.

-Hạ thiếu gia…ngài còn cần gì nữa không?_Một người mặc đồ đen đứng
thẳng trước mặt Lãnh Kiên, nhìn anh trầm ngâm ‘chiêm ngưỡng’ thành quả
của mình hồi lâu vẫn chưa cho nhận xét bèn nóng lòng lên tiếng trước, mồ hôi lạnh chợt vã trên vầng trán cao.

-Tôi nghĩ anh còn có thể làm được hơn thế!_Đặt xấp ảnh xuống bàn, Lãnh Kiên đan hai tay vào nhau, thâm thúy nhìn kẻ đối diện.

-À…vâng!_Nuốt ực một đống nước bọt xuống cổ, người mặc đồ đen cúi
thấp đầu, không dám đối mặt với đôi mắt châm chọc ý vị kia. Biết thế,
hắn đã nán lại chụp thêm vài bức rồi rời đi cho xong, mất công bị mắng.

-Tiếp tục đi! Tôi cần càng nhiều càng tốt…những tấm ảnh của anh ta và Đằng gia trước 12h trưa ngày mai, hiểu chứ?

-Tại sao ngài lại muốn tìm hiểu nhiều như vậy, liệu anh ta đã làm gì phật ý ngài chăng?

-Không…tôi chỉ đơn giản muốn cho đám nhà báo chút thông tin về chú rể bí ẩn của Giai Nhân Kỳ mà thôi!_Ngã dựa người vào thành ghế, Lãnh Kiên
đưa mắt nhìn đồng hồ, hảo tâm nhắc nhở_Anh còn 16 tiếng 12 phút 37 giây, chúc anh thành công!



Chương 15: Bà Xã!



Thế giới…sẽ luôn lặng như nước trước khi xảy ra một biến động nào đó. Từ cái vĩ đại đến cái nhỏ nhất đều theo khuynh hướng bất di bất dịch ấy không bao giờ thay đổi được.

Hai ngày trước, có thể gọi bầu không khí chung bao trùm lấy Hà Nội là sự bình lặng trong cay cú, trong nhức nhối. Còn bây giờ, nó lại đượm
màu náo nhiệt đến hỗn loạn, và có khi còn phảng phất sự kinh sợ lẫn hãi
hùng sâu trong thâm tâm của một số người. Nguyên nhân

bao trọn cho tất cả những thất thường chóng mặt này, chính là ‘nhờ công
lao to lớn’ của những ‘con chó săn tin’ chuyên nghiệp-những cánh nhà báo lắm lời tâm huyết với nghề, thích sống và hưởng thụ dựa trên những bí
mật sâu kín của người khác.

Vì một sự trở chứng phán đoán tinh nhạy, vì một khả năng siêu Việt
tiềm tàng nào đó giờ mới chịu bộc phát, chỉ trong vỏn vẹn 2 ngày ngắn
ngủi, gần như mọi thông tin bề nổi của khối băng khổng lồ-Đằng gia đã
‘được’ phơi bày lên ‘mặt tiền’ của tất cả các tờ báo tiếng tăm lẫn hèn
mọn nhất, thậm chí, cũng chiếm một phần tin không nhỏ trong những loại
không hề có liên quan như báo phụ nữ hay tuổi teen.

Báo nào thì báo, đối với Đằng gia, chúng đều có sức sát thương như nhau.

Thân phận, tung tích, tuổi tác những đứa con họ luôn cố giấu diếm, cố không để rơi vào vòng vây của dư luận đều đã bị lôi ra ngoài ánh sáng,
chính thức trở thành ‘tội nhân’ trong tầm ngắm các toà soạn.

Tuy nhiên, nỗi thống khổ mà Đằng gia phải gánh chịu, niềm vui sướng
như nước vỡ bờ về giấc mơ những ngôi biệt thự cao cao, cao mãi của đám
nhà báo vẫn không bằng cơn kinh hoảng đến phát điên của một người-kẻ vô
tình đã trao của quý cho người ngoài mà vô tình không trao cho con
mình-Hạ lão gia.

-Không…không đúng…chuyện quái qủy gì đang xảy ra thế này?_Thất thần
lắc đầu cố chối bỏ thực tại, Hạ lão gia mắt dán chặt lên những dòng chữ
chi chít và bức ảnh minh hoạ to đùng trên mặt báo, bờ môi tím tái mấp
máy trong run rẩy.

-Cha quên rồi sao? Đằng gia cũng đã mở họp báo giải thích rõ chuyện
này_Thích chí nhếch môi trước phản ứng không sai biệt mấy với suy đoán
của mình trên mặt người ngồi đối diện, Lãnh Kiên hết mực thông thả ngả
người dựa vào ghế hưởng thụ thành quả.

-Ta…ta đã làm gì thế này chứ? Sao lại có thể xảy ra chuyện này?_Hạ
lão gia đưa tay vò đầu tự trách, thanh âm ông lạc đi trong hoảng loạn.
Trước giờ, ông luôn cho rằng bản thân mình là người rất biết nhìn xa
trông rộng, phán đoán luôn chính xác, tinh nhạy. Nhưng giờ thì xem đi,
ông đã làm gì thế kia? Ngu ngốc dâng cả một gia tộc tài phiệt vào tay
người ngoài trong khi những cô con gái của mình vẫn sống sờ sờ ra đấy!
Ngu ngốc!! Không thể ngu ngốc hơn nữa!

-Lúc trước không phải con đã cố ngăn cản cha rồi sao? Cha vẫn đâu có
nghe!_Lãnh Kiên không nể tình cha con bồi thêm vào nỗi đau của ông.

-Chẳng lẽ ta yêu thương con mình là sai sao? Ai mà ngờ được rằng con
trai của bọn họ không hề sống thực vật, và ai biết được bọn họ có những 2 người con trai chứ!_Điên tiếc đập bàn phẫn nộ, Hạ lão gia rít lên, sắc
mặt đỏ lên vì giận.

-Chẳng phải, Giai Băng cũng là con gái của cha sao?_Vô thức đáp lại
ngay sau đó một câu, Lãnh Kiên hơi rùng mình trước phản xạ quá ư nhạy
bén của mình. Cứ hễ nhắc đến những thứ gì thuộc về Giai Băng, trong đầu
anh lại bất giác nhảy vọt ra vô số ý nghĩ và không tự chủ phóng thích nó thành lời.

-Lãnh Kiên!_Hạ lão gia gào tiếp, lúc này, cái tên Giai Băng đập vào
đầu óc ông như một con sâu làm rầu cả nồi canh, khiến ông càng muốn nổi
điên lên.

-Được rồi! Con sẽ nói thẳng, con có một kế hoạch muốn giúp cha.

-Gì cơ?_Hạ lão gia lúc này như người vớ được cọc, tuy rằng vẫn chưa
hi vọng mấy vào


Polaroid