Tiểu Thư Bướng Bỉnh Và Hoàng Tử Cố Chấp
Tác giả: Su
Ngày cập nhật: 00:00 16/12/2015
Lượt xem: 1341617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.
à bác sĩ lấy đống thuốc đủ loại chuẩn bị đưa cho
Giai Băng uống.
-Không phải tiêm sẽ nhanh khỏi hơn sao?
-Vâng! Nhưng thiếu phu nhân không chịu tiêm!_Bà bác sĩ liếc nhìn sắc mặt thoáng tái nhợt của Giai Băng, bất lực nói.
-Chết không sợ mà sợ tiêm à?_Đằng Dạ lạnh nhạt lẩm bẩm một tiếng rồi
lấy uy ra lệnh_Tiêm cho cô ấy đi! Uống thuốc dong dài dai dẳng mệt lắm!
-Không! Tôi không tiêm!_Kinh hãi nhìn Đằng Dạ, Giai Băng bỗng phản
ứng thái quá, túm lấy chiếc chăn mỏng choàng lên người mình, ngồi thu
thành một đống như muốn bảo vệ lấy thân thể, thất thần nhắc đi nhắc
lại_Tôi không tiêm đâu đấy! Không được tiêm!
-Hơi quá rồi đấy!_Khinh giễu nheo mắt suy xét biểu hiện của Giai
Băng, Đằng Dạ hếch đầu ra lệnh_Nhanh tiêm cho cô ấy đi, loại ‘bệnh’ tiểu thư của cô ấy, thử một lần sẽ quen.
-Không! Tôi bảo tôi không tiêm!_Vì chân vẫn còn chưa lành hẳn, Giai
Băng chỉ biết lùi người sát mé giường, cố không để hai người kia có cơ
hội tiếp cận.
Thấy bà bác sĩ có vẻ xuôi lòng trước phản ứng ngoan cố của Giai Băng, Đằng Dạ đưa tay với lấy chiếc ống tiêm, xé rách vỏ ni lông của nó rồi
rất thuần thục cho thuốc vào trong, bóp nhẹ thông ống kim làm vương ***
một vài giọt thuốc.
-Tin tôi đi! Không đau đâu_Đằng Dạ tiến đến gần Giai Băng, trầm giọng thuyết phục.
Thanh âm của anh luôn ấm, rất ấm áp và nhẹ nhàng…nhưng giờ đây…lọt
vào tai cô lại biến dạng thành một giọng nói khác, hệt y thứ âm thanh
quen thuộc trong quá khứ xa xôi ngược thời gian quay về, ám ảnh lấy cô.
“Đứa nào…tiếp theo đây!”
“Đứa nào…tiếp theo đây!”
“Giai Băng! Đến lượt ngươi…!”
“Giai Băng! Đến lượt ngươi…!”
“Đến lượt ngươi…!”
-Không! Tôi không tiêm!_Đưa hai tay bịt tai lại, Giai Băng không lí
trí lắc đầu nguầy nguậy, một vài giọt nước thanh khiết tụ thành giọt lớn ở khóe mắt rồi từ từ chảy xuống, kéo thành nhưng vệt nước dài trên mặt
cô.
-Hơi quá rồi đấy, Hạ Giai Băng!_Nhấn mạnh từng chữ, Đằng Dạ ‘tốt
bụng’ nhắc nhở. Anh đã bao giờ nói rằng anh ghét những chiếc mặt nạ giả
tạo của người đời chưa. Nếu chưa thì đây là lúc anh nên nói.
-Tôi không tiêm! Chết cũng không tiêm_Lần này, Giai Băng như không
còn kìm nén được cảm xúc của mình, cô vô chủ bất khóc nức nở, tuyến lệ
ngày một nhiều thêm, dạt dào hơn khi tiếng khóc thét non nớt não lòng
tưởng chừng như xé toạc tâm can ngày đó của cô bủa vây lấy toàn bộ tâm
trí.
Cô không muốn nhớ về nó nữa, nhờ về cái tuổi thơ khủng khiếp đó nữa.
Có ai hiểu cho cô dù chỉ một lần không? Liệu ai có thể gạt bỏ định kiến
về sự giả tạo để thông cảm cho cô?
Không có ai cả…ngay cả Lãnh Kiên…vì anh cũng đâu biết điều này…để thông cảm…để bao dung.
Trong mắt cô, sợ tiêm là nỗi ám ảnh cả cuộc đời còn trong mắt họ, sợ tiêm là bệnh tiểu thư hèn kém, giả tạo. Thật trớ trêu!
Ngớ người hồi lâu trơ mắt nhìn Giai Băng khóc, não Đằng Dạ cuối cùng
cũng hoạt động trở lại. Điều đầu tiên anh làm để an ủi cô chính là lấy
tay ‘tát’ má cô một ‘tát’. Cũng may, đạo lực không lớn như khi đánh ghen nên má cô cũng chỉ đó lên chứ không in hằn vết bàn tay anh.
Quá bất ngờ khi bị tát một cú giáng trời, Giai Băng kinh ngạc giương
mắt nhạt nhòa nước nhìn Đằng Dạ, người thẫn ra như một khúc gỗ.
-Anh…tát tôi?
-Không…_Bối rối thật sự trước hành vi của mình, Đằng Dạ khổ não day
day thái dương, cố gắng giải thích, sắc mặt có chút đỏ lên_…tại…tôi thấy mấy tên bạn hay vỗ má bạn gái mình khi cô ta khóc…nên…
-Nhưng rõ ràng anh tát tôi! Anh không nghe tiếng ‘chát’ mãnh lực nó
phát ra sao?_Nghĩ mình bị Đằng Dạ khi dễ, Giai Băng đã tủi càng thêm
tủi, không tiếc nước và muối nhăn mặt khóc, lòng oán thán vô cùng_Đằng
Dạ chết tiệt, anh độc ác lắm, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy…
-Này…cô…nín đi…tôi…thực sự không có ý tát cô.
-Anh nói dối! Anh có bị thiểu năng không mà nhầm lẫn giữa ‘vỗ’ và
‘tát’. Đừng có nói với tôi anh chưa dỗ bạn gái bao giờ nhé!_Hờn giận dụi mắt, Giai Băng nhăn mặt.
-Tôi không có bạn gái…_Trầm mặc suy nghĩ một hồi, Đằng Dạ trầm giọng
nói, thanh âm toát chút bất lực_…thế nên tôi không biết phải dỗ người
khác phái thế nào…Cô nín đi được không?
-Thường những lúc thế này, cha tôi sẽ mua kẹo ngọt cho tôi!_Ngẫm lại
cũng thấy mặt Đằng Dạ lúc này rất thảm, Giai Băng ngưng khóc thật, lòng
dấy lên ý muốn trêu đùa anh trả thù cho cái tát nổ đom đóm ban nãy.
-Kẹo?_Nhíu máy nhìn Giai Băng, Đằng Dạ cũng không ngu gì không phát
hiện ra có tính kịch trong nước mắt của cô, cong nhẹ môi mưu mô một
chút_Cô thích đồ ngọt?
-Ukm_Giai Băng thật tình gật đầu.
-Tôi lại có cái này cho cô!_Đằng Dạ cúi mặt, đưa tay vào túi quần lục lục gì đó.
1s…
2s…
5 phút…trôi qua, Đằng Dạ vẫn tích cực lục túi tìm cái thứ ma quỷ gì đó khiến Giai Băng cũng không khỏi sốt ruột theo.
Túng quá, cơn tò mò nổi lên, cô ghé đầu sát vào người anh, mắt chăm chút dán lên cái túi quần đang bị lục