XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

không được nữa, cô đành nhét hết quần áo dơ vào túi, lỉnh khỉnh xách về nhà, hiếu kính máy giặt nhà mình.

Thức ăn ở trường cũng không thể so với tay nghề của mẹ Triệu được, quan trọng chính là thức ăn ở trường không giàu protein, phòng của các cô nằm tuốt trên lầu năm, cô mỗi ngày vác cái bụng đói meo đến căn tin, ăn no trở về thì phải lội bộ lên tuốt lầu năm, đến nơi thì ngồi phịch xuống ghế mà thở hồng hộc, ăn no cũng như không ăn vậy, toàn bộ đều tiêu hao hết sạch.

Mẹ Triệu cũng lấy làm lạ, con gái bà mỗi tuần về nhà là cứ y như châu chấu đổ bộ, máy giặt trong nhà hoạt động không ngừng nghỉ, rồi còn chén sạch hết toàn bộ thức ăn, mà ăn xong còn gói lại, nói là đem về ký túc xá để dành ăn, trước khi đi còn quanh quẩn trong nhà một vòng, gom luôn cả đồ ăn vặt, bánh trái, sữa bò, toàn bộ đều mang về ký túc xá hết.

Người mẹ nào nhìn con mình thế mà không xót chứ, may mắn là bà không để đứa nhỏ này đi quá xa nhà.

Trong lòng Triệu Thuỷ Quang cũng tính toán sâu xa, cô nói, “Con nhớ canh mẹ nấu, không có con gái bên cạnh, mẹ già đi nhiều lắm.”

Mẹ Triệu cũng không biết nên nói gì nữa, cười khổ vì thừa biết cô đang nghĩ gì trong lòng, nói cô trưởng thành thì không phải, mà nói cô suy nghĩ quá nhiều càng không phải, nhưng mà người có người mẹ nào mà không muốn được con cái quan tâm chứ.

Bốn cô sinh viên nhanh chóng quen thân với nhau, nhưng lại có vấn đề nảy sinh, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy rất bất công, mọi người trong phòng lúc nói chuyện điện thoại đều dùng tiếng địa phương, chí choa chí choé nói, Triệu Thuỷ Quang nghe mà không hiểu mô tê gì cả, cứ y như vịt nghe sấm, cô nghĩ tất cả mọi người đều là người Trung Quốc, thế mà lại nghe không hiểu họ đang nói gì, mà thôi cũng cho qua đi, thế mà hết lần này tới lần khác chỉ có một mình cô nói giọng Nam Kinh ai nghe cũng hiểu, bí mật gì cũng bị nghe hết, cô nói: giọng Nam Kinh của mình phổ biến lắm. Dương Dương còn định bắt chước học theo giọng Nam Kinh của cô, hỏi Triệu Thuỷ Quang, “Vậy mình học có thể học ở đâu?” Triệu Thuỷ Quang trả lời, “À, được, đến trung tâm học ấy.”

Dương Dương vui vẻ nói, “Thật à, trung tâm nào thế?” Triệu Thuỷ Quang ngẫm nghĩ xa xôi nói, “Trạm 3, khoa thần kinh bệnh viện.”

Dương Dương tra, bệnh viện tâm thần, lập tức liếc ngang liếc dọc Triệu Thuỷ Quang.

Nhiều năm sau đó, Triệu Thuỷ Quang ngồi trên xe lửa đi ngang qua Vô Tích, có hai cô gái người Vô Tích ngồi đằng sau cô, Triệu Thuỷ Quang phát hiện đoạn đối thoại của hai người đó nghe được hết cả, ngẫm lại cũng lạ, chẳng lẽ cô là thiên tài ngôn ngữ sao, cô đột nhiên nghĩ đến giọng địa phương của Bành Hiểu Hiểu, rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn ngành.

Có những việc chính là như vậy, không biết cuối cùng là người thay đổi ta, hay là ta thay đổi người.

Các bạn yêu dấu, những năm tháng kia tôi sẽ nhớ mãi không quên.

Đứng trước cửa căn tin, các cô thơ thẩn nhìn đám người đông như kiến đang chen nhau trước cửa sổ nhà bếp, cho dù đã đi học hơn một tuần, nhưng các cô quả thật không chịu đựng nổi chuyện này, mà cái bụng thì đã đói đến sôi sùng sục, buổi chiều còn có tiết, bởi thế cũng kiên trì xông pha lên phía trước.

Vọt tới một nửa thì mới phát hiện chỉ còn mình cô và Hứa Óng Ánh là con gái, chung quanh toàn là con trai, nhìn y như nai vàng lọt vào hang sói vậy, hai mắt bọn con trai đều sáng rực, Triệu Thuỷ Quang thiệt bội phục bọn họ ngày nào cũng chen nhau giành đồ ăn, cô cũng đi theo Hứa Óng Ánh “đấu tranh đẫm máu”.

Vọt đến cửa sổ rồi, nhìn thấy đầu bếp đang khua muôi, đúng thiệt là may mắn mà, Hứa Óng Ánh đang định mở miệng, thì đã bị một nam sinh viên khác giành trước, đặt khay để xuốg, nói, “Hai bánh nướng loại to, mì xào rau,…”

Hứa Óng Ánh là người có tính cách mạnh mẽ, bị người khác phỗng tay trên, lại thêm Hứa Óng Ánh không chịu thua ai, ngang ngạnh nói, “Cái người này, bị sao vậy hả, không biết xếp hàng hay sao thế? Một chút lịch sự cũng không có.”

Nam sinh viên kia cũng không phải dạng vừa, lớn tiếng cãi lại, “Cô nói cái gì? Lặp lại thử xem.”

Triệu Thuỷ Quang biết không nên gây chuyện, tuy chính cô cũng thấy nam sinh viên này thô lỗ, trong lòng thầm mắng nhiếc hỏi thăm tổ tông mấy đời của anh ta, nhưng nghĩ kĩ lại, cô bèn giật nhẹ tay áo của Hứa Óng Ánh bảo đừng cãi cọ ở chỗ này, dù sao cũng chỉ mới đi học có vài ngày mà thôi, với lại người kia bị mắng mà mặt không hề đổi sắc, nhìn là biết không phải tân sinh viên, hơn nữa lúc này còn là giờ cao điểm ăn cơm, có nhiều đang người nhìn.

Hứa Óng Ánh giận đến tái mặt, cũng không chịu thua, hai người cứ thế mà trừng mắt nhìn nhau.

Bỗng một sinh viên từ đám đông bước ra nói, “Được rồi, con trai thì nhường nhịn chút đi, ai bảo con gái là trên hết chứ.”

Nam sinh viên này đứng ra giảng hoà, kéo người lúc nãy đi, cũng không quên quay đầu nhìn bọn cô cười cười, nam sinh viên này mày rậm mắt to rất điển trai đấy, nhìn rất chất phác.

Thế nên việc này cũng kết thúc tại đây.