Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

hình của anh đăng trên đó, đều là hình chụp lén lúc anh đang dạy học, anh hơi cau mày, nhất định là do mấy sinh viên tự chụp rồi đăng lên.

Anh đó giờ cũng không quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này, có thể là do đã trưởng thành rồi nên không xem trọng mấy chuyện thế này, vả lại cũng chỉ là vài tấm hình, hơn nữa đăng thì cũng đã đăng rồi, anh có nói gì thì cũng vậy mà thôi, thế nên anh tiếp tục cúi đầu xem tiếp bài luận văn.

Xem được một chút anh lại nghiêng đầu nhìn, phát giác cô bé kia vẫn mải miết coi, anh tự dưng cảm thấy hơi giận, những người khác ngược lại thì không sao cả, nhưng cô đã ngồi xem nãy giờ rồi.

Triệu Thuỷ Quang ngẩng đầu, nhe răng cười với anh, để lộ hai lúm đồng tiền rất đáng yêu, cô bắt đầu giở giọng bình phẩm, “Tấm này không đẹp lắm. Mũi của anh còn đẹp hơn so với trong hình nữa!” Cô cứ y như là mới phát hiện chuyện động trời nào đó, khí thế phấn chấn, chỉ vào một tấm hình khác trong đó, nghiêm túc nói, “Tấm này là đẹp nhất!”

Anh mỉm cười, cô bé này, ngay ở trước mặt anh mà cô cũng có thể như vậy, anh đã phớt lờ, nhưng cô lại chăm chú ngồi xem.

Anh dứt khoát bỏ bút xuống, ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô xem hình, ừm, thật ra anh thấy cũng giống nhau cả thôi, cùng là một người.

Một lát sau cô mở một trang blog rực rỡ đầy ắp hình chụp của con gái, chỉ vào một tấm hình và hỏi, “Cô gái này đẹp không?”

Anh nhìn vào, mắt tròn to, mặt nhỏ nhắn, còn giơ hai ngón tay hình chữ V, anh lắc đầu, anh sớm đã qua cái tuổi thích con gái đáng yêu rồi.

Cô nhăn mặt nói, “Em cảm thấy đẹp mà, Dương Dương nói rất đúng, ánh mắt của con trai và con gái không giống nhau.”

Cô chưa từ bỏ ý định, lại tìm một tấm hình khác hỏi anh, anh vẫn lắc đầu, vì người trong ảnh trang điểm quá loè loẹt.

Cô lại tiếp tục tìm, đơn giản chỉ muốn tìm hình mẫu con gái anh ưa thích, thế mà anh vẫn kiên trì lắc đầu.

Triệu Thuỷ Quang ảo não nói, “Vậy anh thích dạng con gái thế nào, anh tự chỉ đi.”

Anh đảo mắt nhìn, nhiều hình như vậy, anh làm sao có thể nhìn hình rồi nói đây là hình mẫu con gái anh thích chứ, hình nào hình nấy đều giống nhau, lại kêu anh phải nhìn hình mà chọn ra dạng con gái mình ưa thích, đúng thật là tính khí trẻ con !

Anh đóng laptop lại, tay chống ra đằng sau, ngẩng đầu nói, “Triệu Thuỷ Quang, anh sẽ không đánh giá một người nào có qua tướng mạo đâu, cũng giống như em vậy, sau này em sẽ trưởng thành, sẽ không là một cô bé ngây thơ như ngày nào nữa, nhưng em vẫn là em, tình cách, thói quen vẫn như thế, Đàm Thư Mặc anh vẫn sẽ yêu Triệu Thuỷ Quang là em thôi.”

Triệu Thuỷ Quang đỏ mặt đến không nói ra lời, chỉ thấy người nọ nghiêng đầu cười nhìn cô, nụ cười sáng chói như ánh mặt trời rực rỡ.

Đàm Thư Mặc nhìn cô há hốc mồm, bộ dạng thẫn thờ, anh tháo mắt kiếng xuống, cọ mũi vào mũi của cô, cười nói, “Bộ em nghĩ anh không cần tắm rửa, không cần đi toilet sao?”

Triệu Thuỷ Quang vừa nghe đến việc tắm rửa lại liên tưởng đến mấy chuyện bậy bạ, còn đi toilet thì chả có gì phải liên tưởng cả.

Đàm Thư Mặc thở gài, nhìn ánh mắt mông lung của cô anh thừa biết cô đang suy nghĩ lung tung, anh vươn tay phải, vuốt đôi má mềm mịn, đặt lên đó một nụ hôn thật sâu thật dài, hai đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào nhau lịmtrong vị thanh ngọt của những trái anh đào chín mọng mơn mởn đượm nắng vàng.

Ngày ấy, làn gió ấm áp thổi tung một góc màn cửa sổ, những tia nắng vàng của buổi chiều hoàng hôn len lỏi vào phòng, nơi ấy dưới bàn làm việc trên nền nhà trắng phau, đôi tình nhân trao nhau nụ hôn thắm thiết, nồng nàn đắm say hoà điệu cùng nắng chiều chan hoà khắp phòng.



Chương 21



Kỳ thi giữa kỳ cũng đã đến, thi cử ở đại học không quá khó, nhưng hầu hết giáo viên thì lại đặt nặng vấn đề điểm số, cho nên trước khi thi hai ngày, “nhóm kế tục sự nghiệp quốc gia” mới triển khai kế hoạch tác chiến lâm thời, thẳng tiến thư viện tự học.Triệu Thuỷ Quang từ lúc khai giảng đến giờ chỉ toàn ăn chơi, dĩ nhiên hiện tại cũng lao đầu “mày mò kinh sử”, gia nhập “đại quân” nước tới chân mới nhảy.

Ngoại trừ lớp tiếng Anh hay kiểm tra này nọ, bình thường học những tiết khác cô đều ngồi nói chuyện phiếm, coi tạp chí, thỉnh thoảng có giáo viên nào kể chuyện cười thì cô cũng chỉ nghe một chút rồi thôi, trên cơ bản đối mà nói nếu muốn đậu kỳ thi thì cũng chẳng có gì khó khăn với cô, nhưng có cho cô cũng không dám cầm bảng điểm ngót nghét sáu mươi điểm mấy về nhà đưa cho mẹ, đoán chắc sau này cô đừng mơ mà về nhà nữa.

Ngày mai là thi Toán cao cấp, sau một đêm bàn tính kỹ lưỡng, mọi người trong phòng đều nhất quyết tối nay sẽ đến phòng tự học, huyết chiến đến cùng.

Vì thế, sinh viên Dương Dương sau giờ học sẽ đi lo vấn đề nước nôi, nửa tiếng sau vị đại tiểu thư này xách hai bình thuỷ mới lấy nước từ phòng nấu nước hùng hổ trở về phòng.

Dương Dương vừa vào cửa liền để hai chai lên bàn, xoa xoa cánh tay đã mắng, “Chả biết loại n