Tác giả: Điền Phản
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
>
Triệu Thuỷ Quang lần đầu tiên nghe anh nói rõ ràng quan hệ của hai người, bị hai từ “bạn gái” làm sợ tới mức không biết phải trả lời sao, tim cứ đập loạn xạ lên, đỏ mặt chạy tới sofa ngồi phịch xuống.
Đàm Thư Mặc nhìn cô vùi đầu vào ghế sofa, mặt đỏ đến cả mang tai, anh cười cười tiếp tục sửa bài thi.
Anh biết cô bé này chỉ nói giỡn thế thôi, cô cũng biết rõ anh sẽ không bao giờ làm mấy chuyện không có nguyên tắc này.
Một lát sau, Triệu Thuỷ Quang trở mình nói, “Em không muốn, chỉ có dựa vào sức mình có được thứ mình muốn mới là thành công thực sự, mẹ em cũng nói là hay bày trò chọc phá người khác và rất ma lanh, nhưng nếu dựa vào trò vặt vãnh của mình để đạt được tất cả thì nhất định sẽ bị người khác ghen ghét, và họ sẽ không phục, em biết chỉ có cần cù, siêng năng chăm chỉ, cùng mọi người cố gắng phấn đấu mới thực sự gọi là thành công và cũng công bằng cho những người khác, hơn nữa cũng sẽ được mọi người tôn trọng.”
Đàm Thư Mặc biết Triệu Thuỷ Quang là kẻ hai mặt chính hiệu, phần lớn mọi người có ấn tượng đầu tiên rất tốt với cô, thật ra bọn họ đều bị cô bỏ bùa lừa gạt hết, cô bé này thích làm biếng, nghị lực cũng không cao, cũng không phải loại người biết nhẫn nhịn cắn răng chịu đựng, nhưng được cái cô rất thông minh và lanh lẹ, cũng biết được nắm bắt cơ hội thì con đường sau này mới suôn sẽ, xem ra cuộc sống ở đại học ít nhiều cũng làm cô hiểu chuyện và trưởng thành hơn.
Thật lâu sau, không nghe động tĩnh gì trong phòng, anh dừng bút lại, đi đến ghế sofa thì thấy cô bé này đã ngủ say, đôi môi đỏ au chút chít như em bé, làn da trắng nõn mềm mại mát lạnh như hương gió mùa xuân, hai mắt còn có quầng thâm, anh nhìn mà trong lòng chợt có chút vui mừng, cười lắc đầu vài cái, sau đó đi đến giá áo lấy áo khoác nhẹ nhàng đắp lên người cô, rồi đi đến bàn làm việc đóng cửa sổ, kéo rèm cửa lại, bật đèn bàn lên, trong ánh sáng dìu dịu toả ra từ chiếc đèn, không gian căn phòng trở nên ấm áp làm con người ta cảm thấy thư thái vô cùng.
Rất nhiều năm sau đó, mỗi khi nhớ đến dáng ngủ cuộn tròn như con mèo nhỏ của em, không hiểu sao anh chỉ nghe lòng dạt dào niềm vui, con tim xao xuyến, bồi hồi.
Nửa học kỳ sau có rất nhiều chuyện không tài nào đoán trước được xảy ra, nháy mắt đã đến cuối năm, Triệu Thuỷ Quang tình cờ quen được một quái nhân.
Nói chính xác hơn là Triệu Thuỷ Quang từ nhỏ cũng là một quái nhân, cô đó giờ không được giáo viên Toán ưa thích, nhưng cứ hết lần này đến lần khác lại bị giáo viên Ngữ văn và Anh văn để ý, tưởng chừng tốt nghiệp 3 rồi mọi chuyện sẽ khác đi, thế mà tới đại học chuyện xưa lặp lại lần nữa.
Nửa học kỳ sau, trường học vì muốn tăng cường khả năng tiếng Anh cho sinh viên, cho nên đã tổ chứ bồi dưỡng Anh văn ở trung tâm, mỗi lớp Anh văn đều chọn ra 3 sinh viên xuất sắc nhất để đi học.
Triệu Thuỷ Quang đương nhiên là có tên trong “bảng vàng” ấy, Triệu Thuỷ Quang đương nhiên biết muốn học giỏi tiếng Anh không phải chỉ có đọc mấy bài văn, hay là nắm bắt ngữ pháp là được, nhưng việc bắt đi học thế này chính là đang chiếm dụng thời gian tự do nhàn rỗi của cô đó, nói thế cho nó oai, chứ thật ra “thời gian tự do nhàn rỗi” mà cô nói chính là hai ngày nghỉ hiếm hoi cuối tuần có thể “bắt chẹt lừa gạt miếng ăn thức uống” của Đàm Thư Mặc. Vì nể tình giáo viên tiếng Anh, cho nên Triệu Thuỷ Quang cũng bấm bụng ngoan ngoãn đi học.
Thầy giáo của cô tên là Peter, đến từ Montreal, Canada, lúc thầy đang giới thiệu về bản thân mình, Triệu Thuỷ Quang bất chợt nhớ đến một người.
Giờ học của thầy Peter cũng rất thú vị, không cần phải học mấy lý thuyết khô khan trong sách giáo khoa, thầy chủ yếu là kể chuyện cười, nếu không cũng là chơi trò chơi.
Hôm nay, thầy Peter mang một túi màu đen đến lớp, thần thần bí bí nói muốn chơi trò đoán câu đố, lớp tổng cộng có 40 sinh viên, theo chỗ ngồi mà phân thành hai đội, mỗi đội mỗi vòng chơi sẽ cử một người lên sờ vật ở trong túi, sau đó thì dùng tiếng Anh để miêu tả và không được phép dùng tiếng Hoa, cũng không được phép nhắc đến tên của vật đó để mọi người tự đoán, đoán đúng thì sẽ được một điểm, thắng sẽ có thưởng.
Triệu Thuỷ Quang vốn không phải người thích mấy hoạt động vui chơi thế này, hơn nữa trò này cũng chẳng cho thêm điểm thành tích gì cả, cô cũng chán ngán không hào hứng mấy.
Mọi người dù thành tích tiếng Anh đều khá giỏi, nhưng suy cho cùng cũng là người Trung Quốc học tiếng Anh, cho nên khi phát âm tránh không khỏi lắp ba lắp bắp, ai mà biết được đội bên kia lại có một nam sinh viên rất bạo dạn và háo thắng, mỗi lần bên đội cô đưa ra gợi ý gì là người đó đều giành trả lời và đương nhiên lần nào cũng trúng cả.
Triệu Thuỷ Quang cũng tò mò nhìn xem người đó mặt mũi thế nào, người này mày rậm mắt to, đường nét khuôn mặt có gì đó quen quen, so ra cũng là người lanh mồm lẹ miệng, chắc hẳn từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió hết đây, đang lúc nhìn trộm, cậu ta thình lình quay đầu lại cười đội của cô, vẻ mặt ra oai nhìn