Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

tổ rước lấy nhục, nhưng nhìn anh một tay để trên quầy bar, một tay bỏ vào trong túi quần, vẫn lạnh lùng như thuở nào, nhưng ánh mắt sáng trong đầy ấm áp nhìn dòng xe tấp nập trên đường, người người qua lại đến không chớp mắt của anh khiến lòng cô bồn chồn khó chịu lăn tăn như sóng biển.

Trước đó, Hàn Hi Hi nói mình không có lái xe, Sở Phỉ Phỉ nghe thế liền bảo, “Vừa đúng lúc, chúng tôi cũng đang ở gần đây, qua đón cô luôn.”

Trong lòng nhất thời hồi hộp, cô biết rõ Sở Phỉ Phỉ nói “chúng tôi” tức là có Đàm Thư Mặc trong đó, bình thường anh bận rộn ngất trời, hôm nay lại có thể gặp được anh, cô hăng hái hẳn lên, lấy đồ trang điểm ra lén tô son dặm phấn, còn đi toilet nhiều lần chỉnh lại quần áo, vừa tới giờ tan sở cô liền ôm túi đi vào thang máy ngay, xuống tới sảnh, từ xa nhìn thấy chiếc xe 530LI của anh, cô bẽn lẽn vén tóc, bươc nhỏ đi qua.

Mới vừa lên xe đã nghe Sở Phỉ Phỉ huýt sáo líu lo, cô đánh nhẹ vào vai anh ta một cái, cái người này lại muốn cô khen anh ta tài giỏi đây mà, Đàm Thư Mặc gật đầu chào cô qua kính chiếu hậu, sau đó tiếp tục lái xe, mọi người đã lâu không gặp, lại thêm miệng lưỡi của Sở Phỉ Phỉ, dĩ nhiên bầu không khí không hề tẻ nhạt tí nào, Sở Phỉ Phỉ huyên thuyên, “Người anh em, trong xe có mùi gì vậy? Xe của cậu từ khi nào lại thơm thế hả? Mùi này là mùi nước hoa, khai mau, tối qua đi nơi hoang vu nào dã ngoại vậy hả?”

Hàn Hi Hi biết rõ Sở Phỉ Phỉ hay ăn nói bậy bạ, cô chỉ cười nghe cậu ta đùa giỡn, thế nào cậu ta cũng bị Đàm Thư Mặc trả lời đến cứng họng cho xem, Sở Phỉ Phỉ ngồi phía trước mà cứ cục cựa không yên, anh mở ngăn che phía trước xe, lấy ra một bịch khăn giấy, cũng không biết là nhãn hiệu gì mà rất thơm, thì ra mùi thơm đó phát ra từ bịch khăn giấy này, Sở Phỉ Phỉ hào hứng hô, “Ta nói, quả nhiên là phụ nữ, mà mình không vội đâu, lát nữa ăn cơm từ từ nói cũng được.”

Đàm Thư Mặc đang lái xe, nghiêng đầu nhìn qua, là khăn giấy của Triệu Thuỷ Quang, chắc là bữa nào đó đã để quên trên xe anh, cô bé này dù hay thích đọc sách, xem truyện trên xe lẫn trong văn phòng của anh, nhưng cô rất biết chừng mực, tuyệt đối sẽ không ném đồ lung tung, gây phiền phức cho anh.

Hàn Hi Hi đang ngồi ở phía sau liền bật dậy, vẻ mặt trắng bệch nhìn chiếc bịch khăn giấy, khăn giấy có hình rất dễ thương, còn có hoa văn nữa, nhất định không phải của Đàm Thư Mặc, hơn nữa khăn giấy còn ngay ở ghế trên kế bên cạnh chỗ ngồi của anh, cô bỗng cau chặt mày.

Hàn Hi Hi ngẫm nghĩ lại tình cảnh lúc nãy càng cảm thấy khả năng theo lời Sở Phỉ Phỉ nói rất lớn, cô nhanh chóng giữ vững tinh thần, muốn xem thử người đó là ai.

Chỉ chốc lát, Đàm Thư Mặc đứng thẳng người, đi nhanh đến cửa ra vào, Hàn Hi Hi đứng ở một bên nhìn, thấy anh cúi đầu nói chuyện với ai đó, lát sau, xa xa thấy anh nắm tay một người đi tới, lúc tới gần thì mới nhìn rõ hơn, người này hơi thấp so với dáng người cao ráo của Đàm Thư Mặc, cô đã từng gặp cô gái này, cô gái hai mắt tròn to lộ vẻ xấu hổ, cứ cúi thấp đầu mãi, đắn đo mới lúc mới ngẩng đầu lên ngại ngùng cười với cô.

Hàn Hi Hi nhất thời không nhớ ra cô gái này là ai, chỉ là trong tiềm thức lại thấy cô gái này trông rất quen mặt.

Triệu Thuỷ Quang tự nói bản thân sắp tiêu rồi, cứ cho rằng qua chào hỏi Đàm Thư Mặc xong rồi thì có thể đi, ai ngờ anh lại nói, “Vào đây, ngồi nói chuyện với bọn anh, lát nữa anh đưa em về.” Cô chưa kịp nói gì đã đã bị anh kéo vào đây, ngày thứ sáu đẹp đẽ tự dưng mất trắng, hơn nữa cô cũng chẳng giỏi xã giao, đáng thương, thật đáng thương mà.

Đàm Thư Mặc cũng không giới thiệu cho Hàn Hi Hi biết, trực tiếp dẫn Triệu Thuỷ Quang lên lầu, vừa mới mở cửa bước vào thì đã thấy căn phòng đầy người, Triệu Thuỷ Quang run lên bần bật, những người này nhìn rất quen, nhưng cũng không mấy thân quen cho lắm, mà cái người ngồi ngay cửa chính thì lại cực kỳ quen là đằng khác, người đó đang bưng chén sứ màu xanh uống rượu, đôi mắt phượng long lanh, mỉm cười bí hiểm nhìn cô, cô gượng chào, “Chào anh Sở.”

Sở Phỉ Phỉ cười rộ lên, gật đầu chào cô, buông ly xuống rồi nói, “Em Tiểu Quang, lại đây, ngồi đây nè.”

Triệu Thuỷ Quang cởi giày sau đó đi đến bàn ngồi, Đàm Thư Mặc cũng ngồi xuống theo cô, Hàn Hi Hi đi theo vào phòng, im lặng tìm chỗ ngồi, Đàm Thư Mặc chỉ người ngồi kế Sở Phỉ Phỉ, giới thiệu cho Thuỷ Quang, “Người này em gặp rồi, là Tôn Tiện.” Triệu Thuỷ Quang nhìn qua, đúng là anh chàng nho nhã đánh bài với Đàm Thư Mặc lần trước, hô lên, “Anh Tôn.” Tôn Tiện gật đầu cười cười, Đàm Thư Mặc lại chỉ người ngồi bên trái, “Đây là Lâm Hàn.” Triệu Thuỷ Quang kỳ thật cũng không nhớ là ai, nhưng vẫn theo phép mỉm cười nói, “Anh Lâm.”

Đàm Thư Mặc vỗ đầu cô như khẽ dịu dàng vuốt lấy, sau đó kề sát bên cô, nói nhỏ, “Đồ ngốc, không cần phải chào từng người như thế.” Ở đây có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn mình, hơn nữa hơi thở anh phập phồng bên tai, hai tai Triệu Thuỷ Quang bỗng nhiên đỏ lên như nung.

Sở Phỉ Phỉ ngồi gần đó nên nghe được hết tất cả, thiếu chút nữa là