Tác giả: Điền Phản
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.
phun hết nước ra.
Đàm Thư Mặc cảm thấy buồn cười, lần này không giống lúc chơi mạt chược lần trước, thứ nhất bởi vì anh đã xác định vị trí của cô trong lòng mình, anh mới kiên nhẫn giới thiệu từng người cho cô. Thứ hai, anh cũng không muốn thấy cô mất tự nhiên như thế, nói rõ với mọi người cô chính là bạn gái của Đàm Thư Mặc. Không ngờ cô bé này cứ làm như anh đang giới thiệu với trưởng bối, còn theo quy củ chào từng người, bạn gái Đàm Thư Mặc khi nào lại cần để ý mấy chuyện này!
Đàm Thư Mặc biết cô hảo ngọt, để sẵn mấy dĩa điểm tâm của Nhật trước mặt cô, Triệu Thuỷ Quang cúi đầu ăn, dù sao bọn họ nói chuyện với cô cũng như đàn gảy tay trâu thôi, mà mấy người này đều là người tinh anh tài giỏi, cô đấu không lại đâu, nói cái gì làm cái gì cũng đều bị mọi người nhìn thấu hết, thông minh bù ngu ngốc, nói ít sai ít.
Tất cả mọi người đang ngồi đây chơi thân từ nhỏ đến lớn, cùng nhau xuất ngoại du học, bọn họ làm việc từ Nam chí Bắc, lúc nào rảnh rỗi thì sẽ tụ họp lại với nhau, ai nấy đều hiểu tính tình của Đàm Thư Mặc, anh đã giới thiệu như vậy rồi thì rất nhiên không ai dám trêu chọc cả.
Rượu vào cao hứng, mọi người hô hào, “Thuốc đâu rồi hả?” Tôn Tiện lấy một cái hộp hình đàn violin ra, Triệu Thuỷ Quang ngẩn ngơ không hiểu, không phải nói là muốn hút thuốc sao, cô ló đầu hiếu kỳ nhìn chằm chằm cái hộp đó, Tôn Tiện lấy một bình thuỷ tinh cao chừng một mét từ trong hộp ra, chiếc bình được thiết kế tình xảo và kỳ công với các hoa văn rực rỡ, có hình cái hũ, thân bình còn có một cái ống hút gắn vòi, một người bỏ thuốc lá vào, nước trong bình bắt đầu bốc hơi ngùn ngụt, một mùi hương lan toả khắp căn phòng. Đàm Thư Mặc thấy vẻ mặt hiếu kì của cô, tới gần giải thích, “Cái này gọi là shisha, ở Châu Âu rất chuộng cái này.”
Tôn Tiện cũng hồ hởi nói, “Nè, tới đây thử đi, A Mặc năm trước đi Anh quốc mang về đó.” Trên vòi có để một ống tẩu, Triệu Thuỷ Quang rất hứng thú, cái đó giống y hệt máy đo dung tích phổi hồi nhỏ cô hay thổi !
Đàm Thư Mặc cầm chiếc bình đưa tới gần đôi môi mỏng của mình, híp mắt hút một hơi thật sâu, cổ áo sơ mi để hở có thể nhìn yết hầu của anh động đậy, anh ngửa mặt lên trần từ từ nhả ra những làn khói trắng đi kèm là ánh mắt lim dim như mơ ngủ, cực kỳ gợi cảm, hương thơm ngào ngạt vây quanh người anh khiến lòng người thêm mê say.
Sở Phỉ Phỉ thủng thẳng, “Em Tiểu Quang, thử đi.” Triệu Thuỷ Quang kiên quyết không chịu, nói đùa hoài, thứ này mặc dù mọi người nói không sao, nhưng cũng là thuốc đó, hút vào là sặc chết, Sở Phỉ Phỉ khích lệ cô, “Không có gì đâu, em cũng đủ 18 tuổi rồi, không sao đâu.” Mọi người biết cô mới có mười tám tuổi đều cảm thấy kỳ lạ, con gái thì cứ xì xào bàn tán, không biết Đàm Thư Mặc nghĩ gì lại quen một người nhỏ tuổi như vậy. Đàm Thư Mặc cũng dỗ dành cô, “Không sao đâu, cứ thử đi, cái này không có ni cô tin.” Tôn Tiện nghe thế cũng nói theo, “Thầy Đàm nói đúng đó, cái này là do anh ta năm ngoái đi khắp nước Pháp tìm mua đó, xã hội thượng lưu nước Pháp cũng sợ cái này muốn chết!” Mọi người cười rộ lên, điều đáng kinh ngạc hơn là cô gái này chính là học trò của Đàm Thư Mặc.
Triệu Thuỷ Quang giờ mới chịu hút thử, Đàm Thư Mặc cầm ống tẩu để cô hít một hơi, cô chẳng thấy gì ngon cả, chỉ bị sặc đến tận mũi, nhưng mùi vị đúng thật rất dịu và khoan khoái, không nặng mùi giống như thuốc lá bình thường. Đàm Thư Mặc vỗ vỗ lưng Triệu Thuỷ Quang, sau đó cầm ly nước đưa cho cô uống. Triệu Thuỷ Quang ngó thấy Sở Phỉ Phỉ đang thay ống tẩu khác, thì mới biết ống tẩu có thể thay được, rồi lại hậm hực nhìn Đàm Thư Mặc. Sở Phỉ Phỉ rõ ràng đã hãm hại cô và anh dùng chung một cái ống tẩu, lại còn cười tít mắt thế kia. Khỏi cần nói thì ai cũng biết quan hệ của hai người thân mật đến cỡ nào rồi.
Hàn Hi Hi ngay từ lúc biết tuổi Triệu Thuỷ Quang cứ mải miết suy nghĩ cô bé đó là ai chứ, trong tiếng cười rộn rã của mọi người, cô chẳng thể nào cười nổi, lòng chua xót đau đớn, từ trước đến nay cô đều cho rằng Triệu Thuỷ Quang không hề cùng cấp bậc với mình, cũng chẳng thể nào sánh bằng mình cả, nếu như Đàm Thư Mặc dẫn tới là một phụ nữ xinh đẹp khí chất hơn người thì tốt rồi, nhưng người đàn ông cô mong nhớ ngày đêm lại bị một con bé cướp mất thì làm sao cô phục được?
Cô không biết rằng bất cứ người phụ nữ nào khi nói chuyện với bạn gái của người mình yêu thầm, ngoài miệng thì khách sáo, nhưng trong lòng lại cho rằng cô ta chẳng hề bằng mình, thậm chí còn miệt thị người đó trong lòng, cho dù đối phương là một cô gái mạnh mẽ hay tài giỏi thì cũng sẽ cố moi móc điều gì đó để bêu xấu, sau đó sẽ tự hỏi bản thân: tại sao một người đàn ông tốt như thế cuối cùng lại rơi vào tay kẻ khác?
Thực tế hai cô gái trong trường hợp này vĩnh viễn không thể kết thân hay gần gũi với nhau, cứ nhận xét đối phương tốt cái này không tốt cái kia, nhưng bất luận thế nào thì cũng chỉ là lời nhận xét phiến diện mà thôi.
Ưu điểm của em, anh không hề hiểu được, cô ấy tốt ở điểm nào, em chẳng thấy đâu cả. Em làm đủ mọi cách để