Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

cho bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, cũng chỉ bởi vì quá yêu anh.

Đã qua thật lâu, mọi người uống rượu rất vui vẻ, mùi thuốc lá dày đặc, đàn ông ngồi một bên, con gái ngồi một bên nói tán dóc, Đàm Thư Mặc kéo cửa ra ngoài nhận điện thoại, Triệu Thuỷ Quang đành phải cầm chén trà uống, quả nhiên chuyện muốn đến rốt cục cũng đã đến.

Cô gái ngồi kế bên nói, “Em thực sự là học trò của Đàm Thư Mặc hả? Em học đại học J à?”

Triệu Thuỷ Quang gật đầu nói “Vâng”.

Cô gái lại tiếp tục nói, “Lúc mình là học trò sao lại không gặp được thầy giáo mẫu mực như thế hả!” Đôi mắt đen huyền cứ chớp chớp mắt liên tục.

Cô gái thứ hai xen vào, “Thôi đi, bạn không thấy lần trước Tôn Tiện cũng dẫn theo bạn gái, lần này chẳng thấy đâu nữa hả, bạn cũng biết quá rõ đám bọn họ rồi còn gì.” Vừa nói lại vừa liếc liếc Triệu Thuỷ Quang.

Triệu Thuỷ Quang tiếp tục uống nước, mặc niệm: tôi cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe!

Hàn Hi Hi nói, “Thư Mặc không phải là người như thế, mình và anh ấy học chung với nhiều năm như vậy mà không biết sao, đừng suy nghĩ nhiều quá!” Cô nhìn Triệu Thuỷ Quang cười cười.

Triệu Thuỷ Quang đã hiểu thế nào gọi là ăn nói chua ngoa, đám con gái này đúng thiệt là ăn nói rất chua ngoa!

Người ta nói để cô yên bụng, người ta cũng biết nói là người ta và người ta đã quen biết nhau nhiều năm như vậy rồi.

Bực bội hết sức, cô buông ly xuống, thủng thẳng, “Không cần phải nói với em, em không là gì của anh ấy cả.” Mấy cô gái kia thoáng sửng sờ, đúng là chưa từng thấy bất cứ cô gái nào từ chối Đàm Thư Mặc, hơn nữa còn nói thẳng thắn đến như thế!

Có người đột nhiên nhìn ra cửa, không nói thêm câu nào, cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Triệu Thuỷ Quang ngẩng đầu lên thấy Đàm Thư Mặc đút tay vào túi quần đứng ở ngay cửa, ánh mắt lạnh lùng lại có chút tức giận, cô thực rất sợ hãi, rụt rè, co người lại, mà Đàm Thư Mặc đang nổi giận, bước hai bước nắm lấy cổ tay của cô, kéo lên, rồi nói, “Chúng tôi đi trước.” Cũng không quay đầu lại đã kéo cô đi ra ngoài.

Triệu Thuỷ Quang nào dám lên tiếng, bị anh kéo đến góc khuất ở hành lang, Đàm Thư Mặc lúc này còn doạ người hơn cả hồi nãy nữa, ánh mắt lạnh tanh, khoé miệng mân lên, cô mới hiểu lúc nãy là anh giữ thể diện cho mình!

Triệu Thuỷ Quang bị ép sát vách tường, trời đã vào hạ, nhưng vách tường không hiểu sao lại lạnh như băng.

Đôi mắt Đàm Thư Mặc tràn ngập lửa giận, anh véo cằm Triệu Thuỷ Quang hỏi cô, “Lặp lại lần nữa, anh là gì của em!”

Cô chưa từng thấy anh như thế, lí nhí nói, “Thầy Đàm.”

Lời chưa nói hết, nụ hôn của anh đã chiếm lấy môi cô, một nụ hôn mạnh mẽ ngất ngây, chiếc lưỡi ngọ nguậy mãnh liệt như trừng phạt, lửa tình hừng hực, Triệu Thuỷ Quang cho tới bây giờ chưa từng trải qua một nụ hôn như vậy, sợ đến nỗi không dám động đậy, hai mắt chỉ có thể từ từ nhắm lại, đầu lưỡi như thiêu như đốt, cái gì cũng không nghe được, chỉ thấy lòng mình rộn rạo, tiếng tim đập thình thịch thật to, chấn động cả lỗ tai.

Chính cô cũng biết qua bao lâu anh mới kéo ra khoảng cách, cúi đầu xuống khẽ liếm vành tai cô, hà hơi, lại hỏi cô, “Triệu Thuỷ Quang, anh là ai?”

Triệu Thuỷ Quang chỉ nghe được mùi hương thoang thoảng trên người Đàm Thư Mặc, trong miệng thanh thanh mùi rượu trái cây ngọt lịm làm cô lâng lâng như say rượu, từ từ thấm vào tận tim gan, trí óc càng thêm mơ hồ.

Ngày mùa hè nên quần áo đều rất mỏng manh, tay hai người quấn quýt vào nhau như thể sắp bốc lửa cháy rần rật.

Quần áo mùa hè của con gái lại ngắn, bàn tay nóng hổi của anh dính sát quần áo cô, từ từ tiến vào, đầu ngón tay lạnh như băng chạm vào cái eo thon tinh tế kia, dọc theo đường cong mĩ miều mà đi lên, ngón tay thon dài nóng như lửa như muốn đốt cháy làn da nhạy cảm của cô thiếu nữ, ngọn lửa lan toả khắp cơ thể như sắp nổ tung.

Chiếc lưỡi linh hoạt của anh quét quanh vành tai cô, giọng nói trầm bổng gợi cảm vô cùng, “Anh là gì của em, hả?”

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy cơ thể này không còn là của mình nữa, mơ mơ màng màng, nhỏ giọng nói, “Ông xã.”

Động tác của Đàm Thư Mặc dừng lại, thu tay về, vỗ trán, dựa vào tường ôm bụng cười sặc sụa.

Triệu Thuỷ Quang giờ mới phát giác mình đã nói gì, cô hối hận không thể một tay giết chết mình cho rồi, ở trường học, việc học trò xưng ông xã bà xã là chuyện rất bình thường, ở trong phòng ký túc xá của cô cũng hay bảo với nhau: ông xã hôm nay làm gì, đi đâu. Triệu Thuỷ Quang cũng không suy nghĩ nhiều, vô thức nói ra, cẩn thận ngẫm lại thì ở phương diện của Đàm Thư Mặc nghe thì lại mang một ý nghĩa khác, “ông xã” này và “ông xã” kia có gì khác biệt thì cô không rõ lắm, nhưng tóm lại là khác nhau. Cô muốn đập đầu vào tường cho xong!

Đàm Thư Mặc cũng biết từ này là từ phổ biến trong giới học trò, anh vốn không phải giận cô nói “không là gì của anh”, anh cũng hiểu Triệu Thuỷ Quang là người thế nào, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì thì cô mới nói như vậy, nhưng cô


Ring ring