Tác giả: Kawi
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
treo trên tường phía trước mặt làm tôi dừng lại. Hừ !
Tên tóc vàng trong ảnh nhìn lạnh lùng quá ! Nhìn thấy tên này là máu
trong người tôi lại sôi lên sùng sục. Chỉ vì hắn ta mà tôi phải khổ sở
chạy như một con khùng như thế này đây !
« Này ! Đừng có c.h.ử.i tôi nữa ! Lo chạy đi ! »
Á ! Cái gì nữa vậy ??? Sao tiếng của tên tóc vàng lại hiện lên trong đầu tôi thế này ???
« Anh hả ??? Là anh hả Phước Nguyên ??? » - Tôi vui mừng kinh khủng
luôn. Nếu thế thì tại sao hồi nãy tôi lại không « liên lạc » được với
hắn nhỉ ???
« Uh ! Tôi đây ! Tôi… »
Bỗng dưng tôi không nghe được những lời nói trong suy nghĩ của tên tóc vàng nữa…Vì…tôi đã thấy một thứ không nên thấy…
Đó là…một bóng ma !
Tôi không biết mình đang trong tình
trạng như thế nào nữa. Mọi thứ cứ như là một vòng xoay quay vần trong
đầu tôi vậy. Hoảng sợ…kinh ngạc…tất cả đảo lộn cả lên. Khi nào bạn chính mắt nhìn thấy bóng ma thì bạn sẽ hiểu cảm giác lúc này của tôi. Còn bây giờ thì tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình. Một bóng ma !
Chính xác là một bóng ma đang hiện ra trước mặt tôi. Các bạn có biết vì
sao tôi khẳng định đó là một bóng ma mà không phải là một con người
không ???
Bởi vì…
Nó đang bay…
Một cô gái trong bộ váy hồng, khuôn mặt rất đẹp, rất thanh tú, đặc biệt
là đôi môi được tô điểm bằng màu cam ấn tượng đang lơ lửng trên không
trung và nhìn tôi. Không hiểu có phải vì tâm trạng tôi đang bấn loạn nên mới suy diễn quá nhiều hay không khi mà tôi cảm thấy ánh mắt cô gái ấy
dành cho tôi là ánh mắt thách thức trêu ngươi. Hình bóng người con gái
ấy trong suốt, mờ ảo cứ như một viên pha lê tuyệt đẹp cỡ lớn vẫn thường
được trưng bày trong tủ kính. Tôi nhìn mà không chớp nỗi mắt. Hix…Tôi
đang chiêm ngưỡng dung nhan của một con ma !!! Không thể tin được !!!
Chân tôi cứ thế bước từng bước chầm chậm tiến về phía trước như bị thôi
miên…
Đang mơ màng xen lẫn hoảng sợ, tôi không để ý đến bất cứ điều gì. Cho đến khi…
RẦM !!!
Âm thanh của sự sụp đổ vang lên cũng là lúc tôi bị ném sang một bên bằng một lực đẩy khá mạnh. Khi ngẩng đầu nhìn lên, tôi tá hỏa khi nhìn thấy
tên tóc vàng đang nằm dưới sàn, phía trên người anh ta chính là bức ảnh
gia đình cỡ lớn mà lúc nãy tôi đã thấy. Tấm gương trong khung ảnh đã bị
vỡ thành trăm mảnh. Và tôi thấy có máu chảy ra từ phía Phước Nguyên…
………………………..
Bệnh viện thành phố…
Đây là lần thứ hai tôi bước chân vào nơi này. Và đây cũng là lần thứ hai tên tóc vàng phải nhập viện. Tôi không thể ngờ là hắn đã đỡ dùm tôi
trong tai nạn vừa rồi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ làm tôi
hoang mang tột độ. May mắn thay là lần này Phước Nguyên chỉ bị thương
nhẹ và xây xước một vài chỗ. Nhìn sang Phước Nghi thì con nhóc vẫn khóc
tức tưởi từ hồi nãy đến giờ không chịu nín. Nó có vẻ rất thương anh trai mình. Cũng đúng thôi ! Hai anh em họ hợp nhau như thế cơ mà.
- Bây giờ người nhà có thể vào thăm bệnh nhân, nhưng cố gắng đừng làm
bệnh nhân mệt. Hai ngày nữa thì cậu ấy có thể xuất viện ! – vị bác sĩ
tiến lại gần phía chúng tôi dặn dò.
- Vâng ạ ! Cám ơn bác sĩ ! – ông anh tiền xu rối rít cả lên.
Thái độ của anh Tú từ nãy đến giờ khiến tôi thấy lạ. Mặc dù là người
quản lý của Phước Nguyên nhưng sự lo lắng quá đáng của anh ta thật sự
không bình thường chút nào. Lúc tên tóc vàng bị tai nạn thì anh Tú không ở bên cạnh, ít lâu sau mới thấy ổng tức tốc chạy đến. Vừa bước tới thì
đã túm lấy tôi hỏi dồn dập, vẻ khẩn trương vô cùng. Dù đã cố gắng che
giấu nhưng ánh mắt đỏ hoe của anh ta đã khẳng định là vừa mới khóc xong. Đàn ông mà mau nước mắt như vậy sao ?
Mà có khi cũng là do tôi đã suy nghĩ quá nhiều thôi. Giờ đây tôi lo cho
tên tóc vàng vô cùng. Vừa lo vừa thấy có lỗi, vừa thấy…thương nữa. Hix…
Hắn đã ngủ. Gương mặt lúc ngủ của Phước Nguyên thật thanh thản. Tôi cứ
đứng ngơ ra mà nhìn. Trong khi đó nhóc Nghi thì đã chạy ào tới ôm chặt
lấy anh trai thút thít, cũng may là lão Tú kịp thời can ngăn, nếu không
thì tên tóc vàng đã thức giấc. Mà sao hắn ta lại tới kịp lúc như vậy nhỉ ??? Tới đúng lúc tôi sắp bị bức ảnh trên tưởng rơi trúng đầu. Có khi
nào Phước Nguyên cũng có khả năng nhìn trước nguy hiểm sẽ xảy ra với tôi không ?
Nhưng vấn đề quan trọng hơn cần được giải đáp là : Vì sao tôi và hắn lại có thể nói chuyện được với nhau bằng suy nghĩ và nhìn thấy trước được
nguy hiểm sẽ xảy ra với đối phương ??? Chúng tôi có thần giao cách cảm ư ??? Hay là vì một lý do khác ??? Và còn bóng ma cô gái xinh đẹp mà tôi
đã thấy nữa…Rốt cuộc mọi sự là như thế nào đây ???
…………………………………….
Tôi quyết định ở lại đây với Phước Nguyên suốt đêm nay. Tự dưng tôi cảm
giác hắn cần tôi trong lúc này. Nhiều khi tôi tự thấy bản thân mình khá
điên khi cứ luôn nghe theo linh tính mách bảo. Nhưng tôi thích…điên như
thế ! Vì những gì ta linh tính là những điều bản thân ta thực sự muốn
làm và cảm thấy nó cần