Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Phải Là Cổ Tích

Không Phải Là Cổ Tích

Tác giả: Kawi

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

hìn. Và đúng là Phước Nguyên đang đứng sát bậu cửa sổ và chuẩn bị…nhảy !

- Không !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

………………………………

Có lẽ kiếp trước tôi nợ nần gì với tên tóc vàng nên kiếp này tôi phải
chịu sự hành hạ của hắn. Như bây giờ đây, tôi đang phải nằm trên chân
của hắn để cho cái bàn tay mảnh khảnh như con gái ấy vuốt vuốt trên đầu
tóc mình. Hừ ! Tại sao hắn lại thành ra thế này chứ ??? Đáng lẽ đưa hắn
vào viện xong thì tôi về nhà quách cho rồi. Nếu thế thì sẽ chẳng có
chuyện gì xảy ra. Bực mình thật !

- Này anh ! Tôi tự ngủ được ! Không cần vuốt tóc đâu ! – tôi nghiến răng kèn kèt. Tóc tôi buồn là còn ngắn hơn tóc của hắn, vuốt để làm gì chứ ! Grừ…

- Đừng nói dối ! Không vuốt tóc thì chẳng bao giờ em chịu ngủ đâu ! –
tên tóc vàng mỉm cười nhìn tôi. Cái ánh mắt tràn trề tình cảm của hắn
làm cho tim tôi luôn trong tình trạng làm việc quá sức. Hức !

Được ! Muốn vuốt tóc thì vuốt đi ! Tôi mệt rồi. Không đôi co với anh. Ngày mai lúc tỉnh táo lại thì anh sẽ biết tay với tôi !

Nhưng một sự thật là…Không hiểu sao khi ở bên cạnh tên tóc vàng tôi luôn có cảm giác tin tưởng và bình yên đến lạ. Tôi ngủ một cách thanh thản
mà không hề suy nghĩ hắn ta có làm gì mình không. Thật khó hiểu và cũng
khó giải thích. Biết đâu kiếp trước tôi với hắn ta là vợ chồng hay tình
nhân gì đó nhỉ ??? Tôi suy nghĩ lung tung một hồi rồi chìm hẳn vào giấc
ngủ.

Mọi thứ đôi khi chỉ là một giấc mơ…

Tình yêu cũng vậy…

Nhưng nếu thực sự tình yêu là mơ thì…

Anh chấp nhận sẽ không bao giờ mở mắt…

……………………………

Mới mở mắt thì tôi đã thấy gương mặt tên tóc vàng đang chăm chú nhìn
mình. Thật là…Cả đêm qua tôi toàn mơ thấy ác mộng. Mới sáng ra thì hắn
lại làm tôi đứng tim vì cái ánh nhìn chằm chằm đầy ma lực ấy. Tôi bực
mình lồm cồm ngồi dậy.

- Này ! Anh đã tỉnh táo chưa ???

- Chính tôi mới phải hỏi cô điều đó ! Sao cô lại nằm ngủ trên chân tôi
hả ??? Tê hết cả rồi này ! – anh ta hét dựng lên làm tôi suýt lủng cả
màng nhĩ.

Nhưng mà…Cách nói này…

Ơ hơ ! Đúng là tôi suy đoán không sai mà ! Hắn ta bình thường lại rồi !!! Hura !!!



Chương 18



Tôi nhăn răng cười sung sướng nhảy
tưng tưng trước mặt Phước Nguyên. Cho dù lúc này hắn ta có c.h.ử.i tôi
bị điên thì tôi cũng không ý kiến gì. So với việc tên tóc vàng tình cảm
ướt át như tối hôm qua thì hắn cau có tức giận như bây giờ đúng là…tốt
hơn nhiều !

- Em thích nghe anh mắng đến thế à ? Nhưng anh đùa đó ! Ai mà nỡ mắng em chứ !

Tôi đang lơ lửng trên mây vì vui sướng thì câu nói của hắn đá hẳn tôi
xuống đất. Đau điếng ! Chẳng lẽ nào mọi thứ vẫn không thay đổi gì sao
???

Phước Nguyên tủm tỉm cười rồi chầm chậm tiến lại phía tôi. Theo phản xạ tôi cũng giật lùi từng bước…

- Làm gì đó ? – tôi nuốt nước bọt ừng ực.

- Em nghĩ anh muốn làm gì ?

- Không…không…đùa…nha ! – cứ mỗi lần nhìn mặt tên này là tim tôi lại đập loạn nhịp.

Hắn dồn tôi đến chân tường mới chịu dừng lại. Cảnh này tôi vẫn thường
thấy trong phim tình cảm. Tiếp theo sau đó sẽ là…Hix ! Mới nghĩ tới đã
xấu hổ rồi ! Nhưng không hiểu tôi bị đứt sợi dây nào trong đầu mà lại
đột ngột…nhắm mắt và chờ đợi ?!?

Sau vài giây yên ắng, tôi nghe thấy tiếng cười sằng sặc. Đến lúc này mặt tôi mới chính thức đỏ ửng lên vì xấu hổ. Tôi đang làm cái quái gì thế
này chứ ??? HuHu…

- Tình yêu ! Em nghĩ chúng ta đang sống trong cổ tích à ??? – Phước
Nguyên kề sát mặt tôi, ánh nhìn mơ màng sau khi đã cười một cách điên
dại trước thái độ dở hơi của tôi vừa rồi.

- Anh ăn nói lung tung gì thế ? – tôi nghiêng mặt sang một bên nói lí nhí.

- Tình yêu không phải lúc nào cũng là cổ tích đâu em ! Nếu là cổ tích
thì chúng ta sẽ không phải gặp nhau theo cách như thế này, khi mà em
không hề nhận ra anh và anh cũng không thể nói cho em biết chuyện gì đã
xảy ra. Giá mà có thể như cổ tích, chỉ cần anh hôn em thì hạnh phúc sẽ
trở về… - tên tóc vàng đột ngột hạ giọng, một tiếng thở dài kết thúc
trong xót xa. Làm sao lại thế chứ ? Làm sao lại khiến tôi muốn khóc như
vậy chứ ???

- Anh..anh…khóc đấy à ? – tôi ái ngại hỏi.

- Không ! Tìm được em rồi thì khóc làm gì nữa !

- Này…dù không tin nhưng tôi cũng phải hỏi…Chúng ta…kiếp trước là một đôi à ??? – tôi cố gắng phát ra từng chữ.

- Anh theo đuổi em lần nữa nhé ? – câu nói không trúng chủ đề của hắn ta khiến tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn.

Hức ! Không chịu đâu ! Tim tôi nãy giờ đã mệt mỏi lắm rồi. Sao tên này
cứ muốn tôi phải hồi hộp và …rung động như vậy chứ ??? Ánh mắt của hắn
vẫn cứ đăm đăm nhìn tôi không chịu rời khiến tôi phải luôn trong tình
trạng tự trấn an để lấy lại tinh thần. Vì sao chỉ trong một đêm mà tình
cảm của hắn đối với tôi lại dạt dào kinh khủng như vậy chứ ??? Cho dù là tình yêu sét đánh thì tình cảm cũng không thể tiến triển nhanh đến mức
này được.

- Hai người


Duck hunt