Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
Tác giả: lolila
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
in mấy người phục vụ._Cô bé bối rối.
-Thế sao cậu không ăn mà cho tớ!_Đa nghi.
-Cái này quý...Í quên...tớ cho cậu mà...hihi_Cười ngốc nghếch.
-...Thế thì hai đứa mình một người một nửa._Cậu bé bóc vỏ cây kem.
Rồi câm que lôi ngược cây kem ra. Nhìn cây kem ngẩm nghĩ rồi quay sang
nhìn con nhỏ đang có anh mắt long lanh thèm thuồng nhìn cây kem ngồi bên cạnh mình. Rồi nói.
-Cậu cho tớ ăn chung á!_Hai mắt sáng lên. Cô bé con nhìn chăm chăm
vào cậu bé. Thật ra thì cô không nghĩ là cậu sẽ cho cô ăn đâu.
-Ừm! Dù gì nó cũng là của cậu._Cậu bé con gật đầu.
-Vậy cậu ăn trước đi..._Cô bé con thèm thuồng nhìn cây kem rồi nói.
-Cậu ăn trước đi..._Cậu bé con nhìn cô bé mà buồn cười. Rõ ràng là thèm đến vậy mà bảo người ta ăn trước.
-Vậy..._Cô bé con gật đầy rồi cậu bé con cầm cây kem cao lên. Cô bé
con cúi xuống... Và một tiếng hét rùng rợn tiếp đó cất lên...
Cô bé con ăn Kem rồi cắn lộn luôn tay của cậu bé con...
*********
-hihi..._Vừa khóc cô vừa cười ngốc nghếch... Nhưng nước mắt vẫn chảy ra, chảy nhiều hơn lúc nãy...
Sau mấy năm gặp lại cậu bé con đã thay đổi, cậu bé ấy không nhận ra
cô bé con đêm nào... Rồi cậu bé con yêu...Yêu say đắm một cô gái nhí
nhảnh, hồn nhiên và năng động gia đình tương xứng...Cô bé con tưởng mình không còn cơ hội khi nghe hai người họ đính hôn... Và cô mông ước cái
điều đó đừng diễn ra...và vào ngày đính hôn cũng là ngày ra đi của cô
gái ấy...vì vụ tai nạn xe ôtô khi cô gái đi bộ trên vỉa hè. Và cô bé con có cơ hội nhưng...Cơ hội chỉ là cơ hội...còn điều thật chỉ có thể là
cậu bé con chỉ yêu một người...Cô bé con ước muốn cậu bé con có thể quên đi được hình bống của cô gái đó và cậu bé con đã quên...Nhưng bây giờ
trong ánh mắt ấy..Cô bé con biết cậu đã có thêm một người ở trong
tim...vậy đến khi nào..Cô bé con năm xưa mới có hi vọng...
Nhưng tại sao lại là con nhỏ đấy chứ. Con nhỏ là cô không dễ đối
phó...Vì bên cạnh nhỏ ta đang có một chàng Hoàng tử quá suất sắc. Về vẻ
ngoài và lẫn gia thế.
Vừa nghĩ nước mắt càng tuông rơi...
Từ bao giờ mà cô biết khóc...
Từ bao giờ mà cô cảm thấy bản thân quá yếu kém...
Từ bao giờ...
Bản thân cô luôn cầm cự. Luôn tỏ ra mạnh mẽ. Đeo lớp mặt nạ này nặng nề quá...
-Này con nhỏ kia!!_Tiếng thằng con trai hằng hộc sau bụi cây sau lưng Ngọc.
Cô quay nhanh lại. Đưa đôi mắt đậm nước mắt mở to nhìn chàng trai sau lùm cây.
*****************************
Con nhỏ quấy rầy giấc ngủ của anh quay mặt lại.
Đôi mắt to tròn ướt đẫm nước mắt làm cho trái tim Khánh đập lệch nhịp.
Đẹp...
Nhưng Khánh ghét nhất là con gái mít ướt...
Còn ngồi ở đây khóc nữa chứ... Về nhà rồi khóc. Quấy rầy giấc ngủ của người khác.
-Nè! Biết cô phá hoại giấc ngủ của bổn thiếu gia không hả?_Khánh đưa
mắt trừng trừng nhìn con nhỏ đang ngu ngơ một lúc nhìn xung quanh.
-Ai đấy?_Giọng mềm mại.
-ê! Đui à! Tôi ở sau bụi cây đấy. Con nhỏ chết tiệt._Khách bực tưc.
Không biết vì sao. Con nhỏ này không thấy anh cũng phải vì anh đang ngồi sau bụi cây mà.
-Mắc mớ gì cậu hét lên với tôi!_Giọng nhẹ nhàng chuyển sang hằng học. đôi mắt giống thỏ con hồi này chuyển thành yêu tinh...Chặc. Mới lúc nãy mấy phút còn khóc lóc đây mà bây giờ đã như thế này. Đúng là con nhỏ
khó lường.
-Cô quấy rầy giấc ngủ của bổn thiếu gia mà còn to mồm ak?_Khánh quát. Thường thì chỗ này không có ai đến. Vì học sinh trong trường điều biết
đây là cấm địa của Diêm đế. Chỉ ngoại trừ mấy chàng hot boy trong trường là thường xuyên lui tới. Gióng như Duy và Phi. Còn lại thì cả con gái
con trai bước vào cấm địa đều bị sử đẹp.
“Hồi nãy nghe tiếng thằng Duy. Hay con nhỏ này thất tình...Thằng quỷ
đó giải quyết mấy vụ này mà giám đem vào cấm địa của ta...Đúng là không
ra gì.”_Khánh thở hắt ra. Quan sát con nhỏ. Nhỏ này vất bộ mặt này
đi...bộ mặt lúc nãy dễ thương hơn. Thằng Duy cũng đáo để thật...heee....
-Ở đây có phải chỗ của anh đâu. Đéo gì tôi phải ngậm miệng lại. Người ngậm cái mồm thúi lại là anh đấy_Nhỏ gắt lên. đứng dậy phủi bụi nơi váy rồi yhằng học bước đi.
-Nè! Con nhỏ kia! Đứng lại đó..._Khánh hét lên. Lần đầu tiên trong
đời có đứa con gái giám nói với anh như vậy. To gan. Vừa nói Khánh vừa
bước ra khỏi bụi cây. Nhưng con nhỏ đã đi từ lúc nào...
-Được lắm! Tiểu yêu Tinh...để xem cô chạy đường nào. Giám cãi lời tôi hả...._KHánh tức giận bước đi. Bây giờ có ngủ cũng phải hốc máu vì tức
giận. Đi đánh Bia vài ván. KHánh tức giận đưa chân đá cái thứ vàng vàng
giứơi đất và rút điện thoại trong túi ra...
-Ý! Cái này...hahaa...Con nhỏ yêu tinh. Bây giờ cô chạy đằng
trời._Khánh cầm điện thoại vừa ấn gọi cho cái tên Long.chuột... Vừa cúi
xuống nhặt tấm kim loại nhỏ màu vàng lên. Cười gian tà theo kiểu của một ác ma.
-..._đầu giây bên kia lên tiếng. Dạ dạ vâng vâng...
-Mày xem có con nhỏ tên Triệu Đan Ngọc lớp n