Tác giả: lolila
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
vào bức tường sau lưng. Cọng Kính vàng của cậu phát sáng như
một sự cảnh báo.Cậu lạnh lùng nhìn người con gái trước mặt.
-Em là học sinh mới!_Khoé môi cô nhếch lên nụ cười khó hiểu khi nhận thấy sau mấy tháng không gặp mà anh vẫn lạnh lùng với cô như vậy.
-Tôi không nghĩ trường K.M lại thấp kém hơn trường này._Cậu con trai nhếch môi vẻ mỉa mai. Vẫn ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái.
-Tất nhiên là ở đây không tốt bằng._Cô đưa mắt nhìn xung quanh giả
bộ như đang nhận xét. Xong quay lại nở nụ cười lạnh với anh.
-..._Cậu con trai không nói gì nữa. Ánh mắt cậu chế giễu này càng chế giễu hơn.
-Chú Tấn bảo em về đây! Dù gì mấy tháng nữa là tổ chức. Nên về tập
cho quen_Cô biết tính của anh. Anh ít nhưng ánh mắt luôn bắt buộc ngwoif khác nói tiếp mà không anh không cần nói thêm lời nào.
-Cô bỏ cái ý định quái quỷ ấy đi! Tránh xa tôi ra._Nghe nhắc đến bố
mình anh lại nổi đoá lên. Con nguời đó ở thập Kỉ 21 rồi mà vẫn sử dụng
con cái như công cụ để kiếm tiền. Anh bước ngang qua người cô. Ánh mắt
lạnh cùng sợi nắng vàng rọi qua kẽ lá như một lời cảnh cáo.
-Tại sao em phải bỏ. dù gì anh cũng là..._Cô nhếch môi lên cười mỉa
mai. Anh vẫn như vậy. Vẫn phản đối cái điều mà cô mong ước nhất....Mong
uớc từ năm 10 tuổi...
-Tôi cảnh cáo cô! Đùng để mọi người trong trường biết. Nếu không thì đừng trách_Anh vừa bước đi. Nghe cô nói như vậy thì quay lưng lại. Ánh
mắt phát lửa.
-Thì ra anh sợ con bé ấy biết_Cô nhìn thẳng vào anh. Lúc này người
anh như cứng lại, thoáng qua vẻ giật mình. Lần đầu tiên cô thấy biểu
hiện này của anh.
-...
-Vậy! Nó cũng không biết con trai nhà tài phiệt ở Đức là anh đâu
nhỉ._Lần đâud tiên....lần đầu tiên....Cô thấy anh sợ một điều gì đó. Tại sao cơ chứ. tại sao... Mỗi hành động biểu hiện của anh lúc này như bóp
nghẹn trái tim cô lại. Đau...Nỗi đau không thể gọi tên, không thể nói...
-Tốt nhất là cô nên dữ cái miệng của mình._Anh nhắc lại thêm một lần nữa. Ánh mắt có vẻ dữ tợn hơn nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh và uy nghi. Đúng là gia đình tài phiệt nỗi sợ hãi không bao giờ làm họ đánh mất lí
trí.
-Hừ! Thì ra anh sợ con bé ấy biết._Cô đứng khoanh tay trước ngực. Khoé môi nhếch lên tạo thành đường cong tuyệt mĩ.
-..._Anh không nói lời nào. Ánh mắt cảnh cáo. Xong quay lưng bước đi.
Hai tay cô nắm lấy vạt váy xếp li làm cho chúng nhăn nhún. Mặt nóng
dần lên. Trái tim như bị ai bóp nhẹn đến nổi không thể thở được.
Tại sao lại là con nhỏ đó. Lúc thấy anh đứng nói chuyện với nhỏ đó
cô đã thấy rõ điều không muốn biết trong mắt anh...Chưa lần nào dù là
với người nhà hay là đối với cô anh lại có ánh mắt như vậy. Trừ mấy năm
trước anh có dần ánh mắt đó cho Phương Như...cô gái đã chết và mấy năm
trước là người đính hôn của anh. Bây giờ vị trí đó là cô nhưng cô vẫn
không thể có được ánh mắt mà mình khao khát. Và bây giờ nó lại dần cho
một con nhỏ thua kém cô về mọi mặt.
Giọt nước mắt kìm nén lúc truớc tự dưng trực trào ra khi thấy cái
dáng của anh đã khuất sau toà nhà lớn. Hai tay cô thả lỏng ra. Toàn thân như kệt sức. Cô ngồi bệp xuống thảm cỏ xanh. Nước mắt cứ thế trào ra
ngày càng nhiều....
Tại sao anh lạ không nhận ra cô chứ. Cô đã tìm anh thật lâu. Đã
thuyết phục bố mẹ thật lâu để có thể có cơ hội gặp anh...Nhưng tại
sao...Mấy tháng truớc khi gặp anh...cô lại thất vọng đến vậy. Anh không
còn là cậu bé trai 10 tuổi tối hôm đó. Cũng không có cây kem socola rọ
nước, không có cái cảnh cô ăn kem mà cắn vào tay anh, không có tiếng
khóc thét lên của anh, không có nụ cười răng khảnh, tất cả những gì đêm
đó không có...Và cô biết không bao giờ có lại được cái đêm mà có cậu con trai đối sử thật tốt với cô, an ủi cô,...
Lúc đó cô đã thích anh mất rồi. và mấy tháng trước khi gặp lại thì cô đã yêu anh...nhưng nói thế nào anh vẫn không còn là cậu nhóc nhìn cô bé bằng ánh mắt to và nụ cười răng khảnh mà thay vào đó là cái nhếch môi
và ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ....
Quá khứ năm 10 tuổi....
Bố mẹ đang đứng giữa ngưỡng cửa Li hôn....
Cô con gái từ khi sinh ra cho đến giờ không hề nhận được sự quan tâm chân thành của người phụ mẫu...
Noen năm đó, cô bé lại lặng thầm đứng một mình trong góc căn phòng
nhộn nhịp to lớn. Đưa đôi mắt tròn to của mình nhìn xung quanh, lạc
lõng...
Hôm nay, nhà cô bé tổ chức tiệc. Cũng như mọi năm. Căn phòng rộng lớn , trống trải thường ngày bây giờ trở nên đông nghẹt và nhộn nhịp. Những bà cô, cô gái ăn mặc sang trọng đi lại, trên tay cầm cái li nghe mùi
rất thơm...Những người đàn ông mặc những bộ đồ màu đen, trên cổ có thắt
nơ và điều làm cô bé chú ý là áo khoác của họ điều giống nhau một điểm
là phía sau có lớp vải dài hơn phía trước giống như cái đuôi...Họ đi lại tấp nập, tụ tập lại nói chuyện từng nhóm một...Cái cảnh quá đỗi quen
thuộc trong các ngày lễ như vậy tại nhà cô bé.
Đưa đôi mắt to tròn, tìm papa mama trong đám đông. Nhưng không tài
nào tìm được. Mặc dù nói họ gần li hôn , nhưng