Tác giả: lolila
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
ào. Báo cho tao. Tìm xong ra quán BONLY gặp tao._Khánh ra lệnh.
-...
-Không cần cứ tìm xem lớp nào. Hỏi ông hiệu trưởng ấy. Chuyện của tao...cứ àm vậy đi...Ok...
-...
Đầu giây bên kia dạ dạ vâng vâng xong Khánh nhét cái máy vào túi quần. Vừa bước đi vừa đưa tấm bảng tên lên rồi cười ma quái.
-Để rồi xem Diêm đế ta sử thế nào với tiểu Yêu tinh...
"Triệu Đan Ngọc" Cái tên cứ thấp thoáng trong đầu Khánh...
Giờ ra chơi...
Nó ngồi nhìn ra cửa sổ. Nhìn mấy đám mây bay bay trên bầu trời có hình kẹo bông gòn. Mấy chiếc lá của cái cây ngoài cửa sổ đã to hơn, chắc chắn hơn không mang vẻ của mùa xuân non nớt, ánh nắng hắt
vào mang theo cái nực của mùa hè...Thế là sắp phải...Thi đại học
rồi...(Chặc...Thế mà cứ tưởng nó nói xắp phải xa trường...heeeeT___T^)
-Cậu sao vậy! Tự dưng nhìn ra cửa sổ. Xong bơ tớ luôn à!_Phi phụng
phịu. Đưa tay hất hất vào khoảng không trước mặt nó. Làm nó chợt phát
hiện cậu ngồi đó từ lúc nào.
-Không có gì! Tớ đang nghĩ sắp đến kì thi tốt nghiệp với thi đại học
rồi..._Nó quay đầu lại nhìn Phi cười cười. Cái mặt của cậu ấy lúc này vẻ dễ thương chứ không gian gian như mọi khi. Thật thà là một đức tín tốt
heee...
-...?_Phi mở to mắt nhìn nó. Đúng rồi cũng phải thôi. Cậu là con trai của một tập đoàn nước ngoài thì tất nhiên phải đi theo cái đó. Bây giờ
lo nghĩ về nên thì trường nào thì chỉ có mỗi mình nó. Nhưng Phi phải nối nghiệp việc của chú Đức thì không phải cậu ấy sẽ....Còn nó thì sao
đây...
Nó khẽ nhăn mặt, khoé môi hơi khô khốc, đáy mắt có mấy giọt nước mắt trực trào ra...
-Cậu thì khoẻ rồi! Nối nghiệp của gia đình. Nên tất nhiên phải học
Kinh tế...Không phải lo nghĩ giống tớ..._Nó vừa nói vừa úp mặt vào cách
tay giưới bàn...Nó nó không làm vậy thì Phi sẽ thấy nó đang khóc
mất...Và lúc đó nó không biết chui cái mặt đi chỗ nào vì đây không có
cái lỗ nào cả. Và đây lại là lớp học...
-Cậu thấy không khoẻ à!_Phi đưa tay chạm vào vai nó. Khiến vai nó run run...Phải cố gắng rất nhiều nó mới có thể không nấc nhẹ lên...
-Tớ không sao...Đây là cách tốt nhất để suy nghĩ. Mặc tớ đi..._Nó nói nhỏ. Cái vẻ như cười cuời.
************************
Không phải hắn không biết cô đang khóc. Mà thật sự hắn không biết tại sao cô lại khóc mà thôi...
Nhưng lúc này...Nếu hắn còn chạm vào cô thêm một lần nữa. Thì hắn
biết chắc chắn cô sẽ oà khóc to hơn. Và hắn sẽ không kìm nén được mà ôm chầm lây cô...thật chặt...Hắn biết điều đó là điều cô không bao giờ
muốn. Cô luôn kìm nén những giọt nước mắt của mình để cho mọi người thấy cô thật mạnh mẽ...Cô luôn là một lớp trưởng uy nghiêm và cô không muốn
hình ảnh ấy được thay bằng một con bé khóc nhè được một thằng con trai
ôm ấp...
Hắn thấy cô làm vậy không tốt chút nào. Nhưng hắn vẫn phải tôn trọng
suy nghĩ của người yêu bé nhỏ. Còn về nhà thì hắn sẽ dạy cô
sau...heeee...Về phải hỏi lí do vì sao cô khóc, nói cô lúc nào khóc hắn
phải là người dỗ dần...và nhiều nhiều điều nữa. Vì cô là của hắn và tất
nhiên nước mắt của cô chỉ có thể là của hắn mà thôi....Mãi mãi...
Lúc này..Hắn có vẻ bất lực. Bàn tay hắn đặt xuống bàn nắm chặt lại.
Tim hắn cảm thấy đau. Thấy sao cái giờ ra chơi quái quỷ này lâu thế,
mong sao mấy tiết cuối trôi qua thật nhanh. Để hắn được mau mau về tới
nhà và cắn cô một cái vì cái tội lì lơm, vì cái tính luôn cho mình là
nhất...
-Tớ đi mua nước cho cậu nhé!_Hắn nhẹ nhàng nói. Rồi đứng dậy. Tay đút vào túi quần.
Thấy Di không phản ứng gì hắn bước đi...
**************
Nó biết. Phi biết nó khóc...Nhưng nó không muốn mọi người thấy nó như vậy. Nó là một con bé lì lợm mà. Nếu lúc đó Phi chạm vào nó thêm một
lần nữa thì không biết nó sẽ khóc rống lên và ôm lấy cậu như thế nào.
Trong lúc này nó rất muốn ôm chầm lấy cậu mà khóc nhưng....Nó không
thể...
-Này Di!_Con Nhung bàn trước lay lay tay nó.
Bây giờ nước mắt đã thấm hết vạt tay áo rồi nên có thể ngẩng lên....
Èo...í...eo....
Nó trợn tròn mắt...mấy chục ánh mắt đổ dồn vào nó...Nó lắp bắp, hơn khó chịu:
-Có chuyện gì vậy?
-cái vụ hồi sáng có đúng không..._Nhỏ Nhung lại lên tiếng. Mấy nhỏ
sau thì đang há hốc mồm và mở to đôi mắt nhìn nó chờ đợi. Có đứa thì gật đầu cười cười khuyến khích nó...sao nó thấy lũ này giống chó con vậy
nè...^^*
-Vụ gì?_Nó ngệch mặt ra...
-Vụ gì nữa! Vụ Hoàng Phi gọi bà là “vợ yêu” ấy...còn cái vụ gì mà
“mằn” với chả “Ngủ”..._Mấy nhỏ bên kia hếch mặt lên không chờ nhỏ Nhung
nói mà nói luôn. Có mấy đứa thì xì ra hơi dài cả trăm mét...
-Cái...đó..._Đấy! nó đoán có sai chỗ nào đâu...Mới có hai tiết đầu thế mà nó đã không có đường sống nữa rồi...
Nó đưa đôi mắt mở to nhìn mấy đưa trước mặt. Vẻ mặt của bọn nó càng tối tăm hơn khi nó cất tiếng.
Mải ở trong này mà nó không để ý cái lớp của nó đang chật kính