Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.
, kèm theo khuôn mặt ngây ngô đang chờ đợi câu trả lời tiếp theo, làm cho cậu ta lắc đầu ngao ngán. Không chịu nổi với sự ngốc nghếch không đáng có này, thường trong câu hỏi như vậy thì
người ta tự suy ra câu trả lời, chứ không ai trả lời lại như vậy, đúng
là chỉ có cô ta mới vậy thôi. Sao học thì cô ta tốt thế, mà đầu óc trong những chuyện này thì ngốc không thể tả.
- Đồ Nhà Quê!
- Này, này cậu nói tiếp đi chứ, Thiên Tứ có biết việc đó không?
- Không nói.
- Cậu nói đi, năn nỉ đó.
- Không nói là không nói mà, có học nữa không đây?
- Thiên Tứ chắc chắn không biết, vì mình đã nói gì đâu chứ.
- Đồ nhà quê ngốc!
Căn phòng vọng ra những tiếng năn nỉ, rồi lại những tiếng chọc ghẹo…nghe có vẻ rất vui…
***
- Chị Uyển Thanh, em đã xin quản gia Pix xếp lịch nghỉ cho 2 anh chị vào ngày mai rồi, 2 người nhân cơ hội mà hẹn hò nhé!
- Thật không? Chị không tin được là có thật.
- Chỉ có em là khổ, phải lau dọn phòng khách, lầu trên. Buổi tối lại phải kèm Thiên Tư, chị phải hậu tạ em thật lớn mới được.
- Nhưng mà sao em thuyết phục được quản gia Pix vậy!
- Bí mật!
Du Du vừa nói vừa nghĩ đến buổi đêm hôm qua, nó đã vào nhà bếp kiếm quản
gia Pix, và quả thật là ông ấy có mặt ở đó. Quá dễ dàng khi nó xin phép
một người bạn. Quản gia Pix như trở thành một con người hoàn toàn khác
vào ban đêm, bù lại, nó đem cho ông thật nhiều đồ ăn ngon, mà nó đã giấu từ trước cho ông.
- Chị không biết nói lời nào để cảm ơn em nữa.
- Trời đất, chị đi chơi vui vẻ là đỡ bõ công em rồi. Cố lên nhé!
Nắng sáng của ngày mới thật dễ chịu, mong rằng cả ngày hôm nay trời sẽ đẹp
như vậy mãi, để chị Uyển Thanh và anh Hải Đăng có một buổi hẹn hò ở
ngoại thành đầy thú vị. Còn Du Du phải bắt đầu một ngày đầy vất vả. Du
Du đem ra vườn một cốc cà phê dành cho lão Ô. Nó tung tăng hỏi lão tên
những giống cây rất lạ, rồi đòi lão cho nó thử tỉa một cái cây theo hình mà nó thích. Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, nó được giao thử tỉa một cái cây
nằm trong góc vườn. Tuy hơi gượng tay, nhưng Du Du cũng học hỏi thêm
được nhiều về cách tỉa cành, nó cố tỉa cái cây thành hình một cái đầu
con thỏ, trông rất ngộ nghĩnh, làm lão Ô cũng phải phì cười: “Con bé
này, trông vậy mà cũng có năng khiếu đó chứ”. Hai người tíu tít như một
người ông và một người cháu vậy.
Du Du lau dẹp hết bàn ghế phòng khách, vì phòng khá rộng nên công việc
phải nói là vất vả. Cũng may gian bếp, và các phòng khác đều có người
làm, chứ không nghĩ đến cảnh phải dọn dẹp cả căn nhà này, nếu chỉ mình
nó thì làm cả tháng chắc chưa xong. Du Du dọn dẹp phòng trên vào buổi
chiều, khi mà 2 cậu chủ ra ngoài, đó vẫn là công việc hằng ngày. Đến tối thì lên kèm Thiên Tư, công việc cứ tất bật, chẳng giống ngày chủ nhật
tí nào.
Vì hôm nay khá mệt mỏi, nên nó giao cho Thiên Tư một đống bài tập để làm,
chứ bây giờ không đủ sức để giảng bài nữa. Thiên Tư cũng không nói gì,
vì thấy vẻ mặt của nó cũng bơ phờ, và mệt mỏi lắm rồi. Sáng nay cậu ta
cũng thấy nó lau chùi cả cái phòng khách rộng lớn, nên tốt nhất bây giờ
không thể chọc giận vô ổ kiến lửa được. Du Du nhìn theo nét chữ của cậu
chủ, mà mắt mờ dần, mờ dần. Nó cố gắng căng cái mắt nó ra, nhưng dường
như chẳng có cái gì chiều theo ý nó, và nó gục xuống bàn, ngủ từ lúc nào không hay.
Thiên Tư đang làm bài, khi nhìn qua cô “gia sư” đang ngủ, cậu ta bực mình,
định đánh thức dậy, nhưng bàn tay Thiên Tư chưa chạm vào người Du Du thì đã rụt về một cách nhẹ nhàng. Thiên Tư ngắm Du Du đang ngủ gục trên bàn mình. Bỗng dưng có một cảm giác rất lạ. Cậu ta nhìn nó bằng một ánh mắt vô cùng khác so với ngày thường. Mái tóc xơ đúng hệt nhà quê, vầng trán cao, chứng tỏ đây là một người rất cứng đầu, đôi mắt lúc nào cũng ngây
ngô, không biết gì, cái mũi nho nhỏ nhưng thở ra những tiếng rất to khi
ngủ, chẳng dịu dàng tí nào. Gò má nhô cao, nhìn vô cùng dữ dằn, và cái
miệng tuy nhỏ, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng cãi tay đôi …nhưng tất cả
những cái xấu xí ấy, kết hợp lên khuôn mặt này, và đặc biệt trong lúc
này… trông sao mà…mà…đáng yêu như vậy! Không gian yên tĩnh, khoảng cách
giữa 2 đứa bây giờ làm tim Thiên Tư đập mạnh đến lạ lùng. Từ trước đến
giờ, cậu chưa bao giờ ngắm nhìn Du Du trìu mến như vậy. Nhận thấy thái
độ lạ lùng của chính mình, Thiên Tư vội vàng quay đi.
- Mình làm sao vậy trời, sao tim đập nhanh vậy?
Rồi cậu ta từ từ quay lại, để xem cảm giác ấy có phải là thật hay không?
Không biết tình cảm lúc này thế nào, nhưng dường như Thiên Tư đang cúi
gần người xuống về phía khuôn mặt Du Du. Cậu ta từ từ nhắm mắt lại, và
dường như điểm đến là…cái môi nhỏ xíu của nó. Và đúng giây phút đó…
- Cạch!
Tiếng mở cửa làm cho Thiên Tư giật mình, vội vàng chuyển đổi sắc mặt.
- Trời ơi, dạy học mà ngủ chảy cả nước miếng ra bàn tôi rồi nè, gớm quá đi!
Thiên Tứ vào phòng mà quên gõ cửa, phản ứng của Thiên Tư rất nhanh nhưng cũng rất lúng túng, Du Du lúc này mới chù