Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
đã biết tỏng
kế hoạch của tên này, mà trong giây phút ấy, nó lại hoang mang và cảm
thấy cái gì đó rất lạ. Nó tức giận và quát lên:
- Kệ tôi, nhà quê mà học giỏi, còn đỡ hơn cậu. Là hotboy mà lại học…dốt.
Nó biết mình đã nói hơi quá. Con trai rất hay bị chạm tự ái khi nói đến
vấn đề IQ. Nó thấy Thiên Tứ nhìn nó trâng trâng, và quay mặt đi không
nói gì.
- Tôi chỉ…
- Hôm nay học đến đây đủ rồi.
Du Du khép cửa lại, nó càng tức tối hơn.
- Cậu có thể nói này nói nọ người ta được, vậy khi mới chỉ động có một chút thì tự ái, người gì đâu…
Du Du vừa lầm bầm vừa xuống cầu thang thì gặp Thiên Tứ đang đi lên.
- Sao buổi học kết thúc nhanh thế?
- Chưa học được gì cả đã xung đột rồi!
Du Du và Thiên Tứ đi dạo ra khu vườn sau, vừa đi nó vừa kể cho Thiên Tứ
những điều vừa xảy ra. Du Du không cố ý, chỉ là do tức giận quá, từ ngữ
cứ tự trào ra không kiểm soát, ai ngờ cậu ta lại dễ tự ái như vậy.
- Thật ra Thiên Tư rất thông minh.
Câu nói của Thiên Tứ làm Du Du khá ngạc nhiên, vẻ mặt Thiên Tứ vô cùng nghiêm túc.
- Trước đây kết quả học tập của Thiên Tư cũng bình thường thôi. Nhưng nó
rất thông minh. Nhưng có một lần Thiên Tư thích cái ô tô điều khiển và
đòi mua. Bố của chúng tôi bảo rằng, nếu kì kiểm tra này ai có điểm số
cao hơn thì sẽ mua cho. Thế là Thiên Tư lao vào học, chỉ mong sao có
điểm số cao hơn tôi, và tôi cũng vậy, ra sức học để được chiếc ô tô đồ
chơi. Cô bé biết kết quả thế nào không?
- Làm sao Thiên Tư có thể có điểm số cao hơn cậu được!
- Đúng, không cao hơn, nhưng mà là bằng điểm nhau, và đó là số điểm tuyệt đối. Điều đó chứng tỏ Thiên Tư rất giỏi, nó có thể đạt được những điều
mà nó muốn. Và bố quyết định mua cho cả 2. Ông ấy đã chở Thiên Tư đến
mua chiếc oto đồ chơi. Ông bảo Thiên Tư ngồi chờ ở xe, để tự vào mua và
gói thật đẹp, khi qua bước ra từ cửa tiệm đồ chơi, ông ấy cầm 2 gói quà
cho chúng tôi, Thiên Tư vô cùng sung sướng, ngồi trong xe hát hò, và rồi nó phải chứng kiến một cảnh tượng mà ám ảnh cả đời nó. Khi ông ấy băng
qua đường, một chiếc xe đã đâm phải, và qua đời. Thiên Tư đã khóc rất
nhiều, nó đã nhìn thấy toàn bộ sự việc, nó luôn tự trách mình, nếu không đòi cái ô tô đó thì bố đã không như vậy. Mặc dù đã khuyên can rất nhiều nhưng nó vẫn xem đó là lỗi của nó. Nó cho rằng, cái kết quả tốt đó đã
vô tình cướp đi một người cha. Kể từ đó, nó học sa sút, và…
Du Du thấy mình đã làm một việc rất có lỗi, nó im lặng, nó vừa làm tổn
thương một cái gì đó thì phải. Du Du thấy mình nợ con người đó một lời
xin lỗi.
***Du Du đứng trên sân thượng suy nghĩ cách xin lỗi vào buổi học tối nay,
nhưng mãi vẫn không thể nói ra lời, thử đủ thử cách nhưng vẫn thấy
ngượng ngùng làm sao. Nó lắc đầu ngao ngán.
- Tớ có thể giúp gì cho cậu không?
- À, không có gì! Cậu dạo này thế nào?
- Cậu có thể cho tớ biết là cậu sống ở đâu trong Itê không?
- Sao cậu biết tớ sống ở Itê? Du Du há hốc mồm khi Đốc Long đã biết sự thật từ lúc nào.
- Điều quan trọng không phải là tại sao tớ biết, nhưng tớ muốn chính cậu kể cho tớ vì sao cậu phải giấu mọi người.
- Thật ra thì tớ không phải tiểu thư hay công chúa gì của Itê, mà tớ chỉ là người làm thôi.
- Của Kasumi à?
- “Không phải”. Du Du ngập ngừng, nhưng nó không muốn giấu cậu bạn, mà
giấu cũng không được nếu cậu ta thật sự muốn biết thì sẽ điều tra ra
được ngay, chẳng qua là muốn nghe từ miệng nó thôi. “Mà là của nhà INNO”
Đốc Long không nói gì, chỉ im lặng, quay mặt về phía sân thượng.
- Cậu biết đấy, mặc dù tớ sống ở INNO, nhưng việc làm bạn với cậu lại là
một chuyện hoàn toàn khác, tớ không hề nói chuyện của cậu cho bất cứ ai, vì tớ rất trân trọng những bí mật.
Đốc Long quay mặt lại về phía nó mỉm cười.
- Tớ biết cậu là người như thế nào mà, nếu muốn nói thì cậu đã nói tớ là
chủ mưu trong vụ đánh nhau vừa rồi, chẳng qua tớ chỉ thấy buồn khi mà
những gì tớ thích thì nó lại thuộc về INNO mà thôi!
Du Du bước đến gần Đốc Long, và khoác vai thằng bạn.
- INNO chỉ sở hữu sức lao động của tớ, chứ không phải tâm hồn. Khi nào cần phân định đúng hay sai, tớ sẽ fair được chứ!
Hai đứa làm hành động đánh 2 mặt bàn tay vào tay nhau, trước hết là mặt
phải, rồi mặt trái tay, sau đó bắt tay, rồi đưa nắm đấm về đấm vào vai
mình, cái mặt nghênh nghênh lên trời. Một kí hiệu thể hiện tình bạn mà
Du Du đã nghĩ ra và bắt Đốc Long phải thực hiện để thể hiện tình bạn
thân thiết.
Buổi dạy kèm thứ 2.
Buổi học diễn ra trong im lặng, không có lời chọc ghẹo, không khí khá căng
thẳng. Không hiểu sao nó không thể mở lời xin lỗi. Mặt của Thiên Tư rất
lạnh lùng, không hề nham nhở như những lần trước. Bây giờ nó mới có thể
nhìn khuôn mặt ấy với khoảng cách gần như vậy, trước đây, không bao giờ
mà 2 đứa nhìn mặt nhau quá 1 phút nữa chứ nói chi là quan sát. Quả thật
Thiên Tư có khuôn mặt rất hút hồn, nhìn lúc này y hệt Thiên