XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao

Tác giả: kakatiti88

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

chuyện
quý tộc ở trường cho mọi người nghe. Có nhiều tiếng cười vang lên từ
phòng ăn nhân viên. Dường như ai bỏ qua bữa ăn hôm nay ở phòng ăn sẽ là
một điều đáng tiếc. Từ bên ngoài, lão Pix khép cánh cửa phòng ăn lại,
ông quay đi, miệng cười đầy nhân hậu:

- Bà chủ nói đúng, cô bé ấy sẽ tạo lên sức sống mới cho INNO.

***Tại nhà Kasumi.

- Đốc Long, cậu đến đây làm gì?

- Tôi đến chỉ muốn báo cho cậu một tin.

- Cậu nói đi!

- Tôi sẽ không dùng thủ đoạn như vậy với anh em họ nữa, nên cậu cứ yên tâm.

- Tại sao cậu lại đến nói với tôi?

- Tôi không muốn đánh mất luôn cả tình bạn với cậu.

- Vậy tại sao lại là bây giờ, trong khi một năm qua tôi vẫn chờ cậu nói câu này.

- Vì rằng đến bây giờ, tôi nhận ra rằng tình bạn rất quan trọng.

- Tôi vẫn luôn coi cậu là anh em tốt, và cả Thiên Tư và Thiên Tứ nữa. Dù
gì cậu cũng đã nghĩ theo chiều hướng tích cực, vậy là tốt rồi. Là ai mà
có thể làm cậu thay đổi nhanh vậy, ngay cả khi mình là bạn của cậu bao
nhiêu năm mà vẫn không thay đổi được cậu, vậy mà…là ai vậy, con gái hả?

Đốc Long vẫn im lặng, nhưng gương mặt cậu ta rạng rỡ hẳn khi nhắc đến nhân
vật này, chứ không hề đau buồn khi nhắc tới Nhật Thy. Điều đó khẳng định lời đoán vừa rồi của Đại Bảo là đúng. Không hiểu cô gái ấy là ai, và có tính cách thế nào, nhưng người có khả năng làm cho Đốc Long thay đổi
thì quả thật rất là đặc biệt. Kasumi rất nóng lòng biết về cô gái này,
nhưng cậu ta biết rằng, nếu Đốc Long không muốn nói, thì cậu ta cũng
không tài nào biết được.



Chương 17



GIA SƯ BẤT ĐẮC DĨ

Buổi học đầu tiên.

Du Du ngập ngừng đứng ngoài cửa phòng, không dám gõ cửa. Nhưng không thể
nào khác được. Du Du hít một hơi thật sâu, và gõ cửa bước vào. Tên Thiên Tư chẳng có ý định gì là ngồi học cả, hắn đang nằm bắt chân lên giường, đọc truyện tranh. Thấy Du Du vào không buồn ngước mắt lên nhìn, làm nó
tức điên lên được. Nhưng nếu mà nồi điên lên bây giờ là trúng mưu của
hắn ngay.

- Đề nghị cậu không đọc truyện nữa.

Thiên Tứ nghe xong, hơi im lặng một chút, gập quyển truyện lại, để sang một bên, nhưng vẫn nằm trơ trơ.

- Cậu định làm gì vậy?

- Thì chẳng phải cô chỉ yêu cầu tôi không đọc truyện nữa thôi sao?

Cái ánh mắt đầy bỡn cợt của hắn làm Du Du bực bội hết sức, nhưng vẫn cố
chịu đựng. Vì nghĩ được lương gấp đôi, nó làm bầm “trả nợ, trả nợ” để
kìm cơn tức xuống.

- Hôm nay tôi sẽ kèm cậu môn Toán trước. Cậu lấy tập ra đi!

Du Du thấy ở chỗ bàn học chỉ có một cái ghế, không hề chuẩn bị trước chỗ
cho “gia sư” ngồi. Nó biết là tên này đang cố tình làm khó cho nó đây
mà. Thiên Tư vẫn cứ nằm trên giường. Không thể chấp nhận thái độ như vậy được, Du Du dứt khoát.

- Nếu chỉ vì tôi là gia sư mà cậu như vậy, thì tôi sẽ nói lại với lão phu nhân để tìm cho cậu người gia sư khác tốt hơn, chứ đừng vì ghét tôi mà
cậu không muốn học, và không tiến bộ gì hơn, điều đó lại càng làm cho
mọi người thêm thất vọng.

Như hiểu được vấn đề, Thiên Tư ra khỏi giường, ngồi vào chiếc ghế duy nhất ở bàn học. Thấy Du Du vẫn cứ đứng im luống cuống, cậu ta mới hất đầu về
phía góc phòng.

- Cô lại kia mà lấy ghế kìa, bộ tính không học luôn hả?

Du Du bực mình về thái độ không hề ga lăng của Thiên Tư, nó bực mình đem
chiếc ghế khác lại chiếc bàn học, lấy tập vở ra. Gương mặt Thiên Tư vẫn
ngang bướng, nhưng coi bộ đã chịu hợp tác. Du Du xem tập của Thiên Tư,
hắn ta chép bài khá đầy đủ, nhưng không hiểu sao lại làm bài thi tệ như
vậy. Du Du giảng hết lại bài giảng ở trường cho cậu ta, những cái căn
bản. Khuôn mặt câng câng như không cần lắng nghe của Thiên Tư làm nó
phát bực.

- Này, đồ nhà quê, cô có gian lận trong khi làm bài thi không đó!

Du Du tức giận thực sự:

- Thứ nhất tôi có tên hẳn hoi, thứ hai, tôi không cho cậu được xem thường tôi như vậy. Nếu quả thực tôi có gian lận, thì tôi cũng không tự tin
nhận lời kèm học cho cậu đâu. Chẳng lẽ khả năng phán đoán của cậu kém
đến như vậy, lúc tôi giảng bài cậu không đánh giá được năng lực của tôi
sao?

Câu nói khiêu khích đồng thời hàm ý chế nhạo làm Thiên Tư bắt đầu nóng dần lên.

- Tôi chỉ hỏi thử cô thế thôi, cho không khí đỡ nhàm chán. Vậy mà cô nổi nóng nhanh thật.

- Còn nữa, trong những lúc học như vậy, tôi là gia sư của cậu, nên cậu đối xử cho phải phép một chút.

- Nhà quê hôm nay nghiêm khắc quá nhỉ?

- Tôi không có đùa đâu, tôi muốn cậu học nghiêm túc.

- Lúc cô giận trông cũng dễ thương thật.

Mặt Du Du đỏ ửng lên, nó không thể thốt lên lời nào, tên Thiên Tư đang cố
tình trêu tức nó, nó biết, nhưng trong lời chọc ghẹo đó, nó vẫn cảm thấy rất hồi hộp và mắc cỡ, mà sao hắn ta lại còn cúi cúi nhìn mặt nó nữa,
làm tim nó bỗng dưng đập mạnh hơn.

- Ha ha, nói vậy mà cũng tin, Đồ Nhà Quê!

Biết mình vừa nhận ra một sai lầm khủng khiếp, không hiểu sao