Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.



Ngay sau đó, Vĩnh Khanh dồn Kim Ngân vào phía chân tường, sau đó anh
đặt hai cánh tay mình lên tường để khóa lấy mọi đường trốn chạy của Kim
Ngân. Vì trong ngõ này quá tối nên cô không thể nhìn thấy ánh mắt của
Vĩnh Khanh, nhưng trong lòng cô vẫn sợ hãi vô cùng. Đây là Vĩnh Khanh,
đích xác là Vĩnh Khanh của mười năm về trước rồi. Trước đó cô còn ngờ
ngợ, nhưng giờ thì cô đã chắc chắn.

Cuối cùng thì ác mộng cũng đã trở thành hiện thực. Điều cô không mong nhất đã xảy ra.

Vĩnh Khanh cúi xuống lướt môi qua má Kim Ngân, qua vành tai rồi xuống đến hõm cổ của Kim Ngân. Kim Ngân không hét lên, cũng không thèm chống
cự. Cô chỉ trừng mắt nhìn Vĩnh Khanh bằng một đôi mắt ngập tràn lửa hận, rồi sau đó rít lên:

- Vĩnh Khanh, tôi đã nhầm, tôi thực sự đã nhìn lầm anh rồi.

Vĩnh Khanh ngẩng mặt lên cười lạnh. Anh ghét sát vào tai cô thì thầm:

- Lầm thế nào?

- Anh đúng là đồ cầm thú. À không, phải là không bằng cầm thú!

- Chính là như vậy – Vĩnh Khanh vẫn giữ điệu bộ cợt nhả đến tàn độc
ấy. Sau đó anh đưa tay lên vuốt nhẹ má cô, nhìn thẳng vào mắt cô và nói – Tôi trở về là muốn dày vò em. Tôi thực tò mò muốn biết xem vẻ mặt đau
khổ của em là như thế nào. Hóa ra, tôi cũng đã nhìn lầm em. Vẻ mặt của
em thực sự làm tôi chán ghét. Còn nữa, Tôi chạy đến đây tìm em để mong
chờ điều gì? Đó là một lời cầu xin tôi tha cho em, nhưng em đã không
nói. Em nói tôi không bằng cầm thú, vậy em xem, em có bằng hay không? Cả hai chúng ta đều không bằng cầm thú, em có tư cách gì mà nói tôi?

Từng câu, từng lời của Vĩnh Khanh như những mũi kim nhỏ đâm sâu dần
vào trái tim của Kim Ngân. Không mãnh liệt, nhưng nó như bòn rút hết máu trong người cô. Cảm giác đau nhói, thống khổ ấy khiến Kim Ngân không
chịu được mà đẩy mạnh người Vĩnh Khanh ra. Nước mắt muốn rơi mà không
thể rơi nổi. Cảm giác đau đớn, tủi nhục này khiến cho cô mất đi hoàn
toàn tri giác, mọi âm thanh bên tai cũng như tan biến vào hư vô.

Kim Ngân trừng mắt nhìn Vĩnh Khanh rất lâu, lâu đến nỗi mọi âm thanh
trong ngõ tối này đều bị thời gian cuốn trôi. Sau đó, cô tức giận nói:

- Đúng, tôi không bằng cầm thú. Tôi mãi mãi không phải con người, anh đã hài lòng chưa?

Vĩnh Khanh đưa tay lau nhẹ môi, dáng người anh cao lớn che khuất ánh
đèn đường, khiến bóng tôi bao phủ lên cả cơ thể của Kim Ngân. Anh cười
vẻ chán ghét rồi vuốt tóc cô nói:

- Tại sao lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối và đau khổ? Tại sao trước mặt tôi lại không dám đối diện? Tôi đâu có ăn thịt em?!

- Anh đang ăn thịt tôi.

- Vậy ư?

Kim Ngân oán hận nói:

- Anh hận tôi mười năm trước đã giết đứa con của anh ư? Vậy được, để
tôi nói cho anh biết, là do tôi muốn giết nó đấy. Chính xác là tôi đã
muốn giết nó đấy. Là do tôi ngứa mắt anh và Hoàng Mai yêu nhau nên mới
giết nó. Thế nào? Anh có muốn giết tôi không? Tôi…

Kim Ngân còn chưa nói hết thì cô đã bị Vĩnh Khanh xô vào tường. Sau
đó cổ cô bị bàn tay anh bóp mạnh không một chút thương tiếc. Bên tài cô, Vĩnh Khanh gằn từng tiếng:

- Cô nói gì? Nói lại cho tôi nghe.

Kim Ngân cười khổ sở, lời nói cũng khổ sở thoát ra:

- Là tôi hận anh đã yêu Hoàng Mai. Tôi muốn giết đứa con của anh…Anh có muốn giết tôi không?

- Tôi giết cô! – Vĩnh Khanh hét lớn. Bàn tay đang nắm chặt lấy cổ của Kim Ngân lại càng thêm lực, khiến cô dần dần mất đi tri giác.

Cả người Kim Ngân như bị nhấc bổng lên, bàn tay cô chới với trong
không trung. Cô giãy giụa một lúc rồi cũng thôi, cô đã buông xuôi tất
cả. Cô không muốn sống nữa, ngay từ khi biết anh là Vĩnh Khanh, cô đã
không muốn sống nữa rồi.

Cô đã sống mười năm trong đau khổ, hà cớ gì mà bắt cô phải sống đến
hết đời với nó? Nếu như vậy, thì thà để cô chết đi còn hơn. Chết trong
tay của Vĩnh Khanh cũng được. Là do cô đã khiến anh phải hận cô, anh
giết cô âu cũng là lẽ đương nhiên.

Và trong lòng cô thực sự muốn thế.

Kim Ngân khẽ nhắm mắt, chờ đợi cái chết cho mình. Cô biết, ngày tháng của cô chẳng vui vẻ gì, cô chết đi có lẽ còn là một sự giải thoát. Cô
không dám tự tử, vì sợ bản thân sẽ mang tội. Nhưng cô không bao giờ muốn sống như thế này cả, có ai hiểu không? Cô chỉ muốn được bình yên, được
bình yên một lần thôi.

Nhưng mọi việc đã không như những gì Kim Ngân mong đợi, Vĩnh Khanh từ từ buông tay ra khiến Kim Ngân ho sặc sụa. Cô gập người xuống hít lấy
không khí theo bản năng, cả người co ro lại như muốn tránh xa tất cả.
Kim Ngân trượt dần người xuống, cô đưa tay vuốt ngực, thở dốc rồi nhìn
Vĩnh Khanh bằng một ánh mắt đau thương:

- Tại sao không giết tôi?

Vĩnh Khanh cũng ngồi bệt xuống, kiên định nói:

- Là

tôi muốn dày vò em.

- Tại sao hai ta cứ phải như vậy? Cho nhau một con đường thoát không được sao?

- Chúng ta…không thể nữa rồi!

Trong bóng tối, giọng nói khàn khàn đặc trưng của Vĩnh Khanh vang
lên. “Chúng ta…không thể nữa rồi.” Câu nói ấy khiến Kim Ngân ngừng thở
tr