80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.

gần như phát bực.

Nhưng Vĩnh Khanh vẫn chỉ nói những lời mang âm sắc nửa đùa nửa thật:

- Tôi nói cho cậu biết, cả đời này, cậu đừng mong có được trái tim của cô ấy.

Đức Trung lặng người không nói, dường như anh đang chờ đợi một lời giải thích từ phía Vĩnh Khanh.

Vĩnh Khanh cũng im lặng một lúc, như là đang do dự. Sau đó anh nói tiếp:

- Cả đời này, cô ấy đã dành tình cảm cho tôi.

Đức Trung cười nhạt, bàn tay anh bóp mạnh vào điện thoại như muốn khiến nó vỡ tan ra. Anh nói trong hơi thuốc:

- Vậy còn cậu?

Vĩnh Khanh đáp:

- Tôi thách thức những tên đàn ông nào dám đến gần cô ấy. Kể cả cậu. Vì tôi, chính tay tôi sẽ dày vò cô ấy cả đời.

Không gian xung quanh Đức Trung gần như đóng băng lại, trong lòng anh cũng như đông cứng. Anh cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, gần như không chịu nổi sức nặng đó mà rơi xuống vực sâu. Anh từ từ ngồi xuống, điện
thoại vẫn áp sát tai. Đức Trung đưa mắt nhìn ra bên ngoài, thấy tất cả
đều là bóng tối mịt mùng.

Ai có thể biết được, chuyện ngày mai sẽ ra sao?

Và Vĩnh Khanh, sao cậu có thể biết được, cả đời này cô ấy chỉ có thể là của cậu?

Đức Trung lại đưa một điếu thuốc lên miệng, nhưng anh không châm lửa
vội. Chiếc bật lửa màu bạc trong tay được anh xoay đi xoay lại, như bàn
tay của ông trời đang đùa nghịch với nhân thế. Anh vừa cười vừa nói:

- Chi bằng… chúng ta đấu một trận bóng rổ xem sao!



Chương 23



Kim Ngân uống một hơi hết cốc nước rồi từ từ ngồi xuống ghế. Trên cổ
cô vẫn còn in dấu vết của nụ hôn vừa rồi. Kim Ngân chưa thể bình tĩnh
lại được, những chuyện vừa xảy ra quả thực là quá sức tưởng tượng của
cô. Tại sao tất cả mọi chuyện lại cùng ập đến vào lúc này cơ chứ? Tại
sao không từ từ mà tới rồi từ từ mà đi? Cứ phải làm cho cô không thở nổi thì ông trời mới chịu được hay sao?

Bất ngờ gặp lại Vĩnh Khanh, rồi để cô mở lòng với anh. Sau đó rất tự
nhiên mà cướp đi tất cả, để ký ức năm xưa quay lại tìm cô. Sao Kim Ngân
cô mãi là kẻ thua cuộc trước số phận như thế? Biết rằng vận mệnh là do
ta làm chủ, nhưng sao bản thân cô cứ mãi để nó quay cuồng, mãi mãi không tìm thấy ánh sáng thế này.

Vĩnh Khanh đã hôn cô, là nụ hôn đầu tiên của con người mang tên Vĩnh
Khanh sau mười năm gặp lại. Mười năm trước anh cũng chưa từng hôn cô.
Tất cả những gì mà cô có chỉ là một cái nắm tay từ phía anh. Nhưng thật
đáng tiếc, mười năm sau anh hôn cô…lại là một nụ hôn sặc mùi hận thù.
Kim Ngân có cảm giác, trong từng hơi thở, anh đều muốn nuốt trọn cô vào
thì mới vừa lòng. Và điều đó làm cô cảm thấy sợ hãi biết bao.

Kim Ngân đưa tay lên cổ, vô thức cào mạnh khiến bản thân đau đớn. Bất giác, nước mắt lại khẽ rơi. Tại sao anh lại khiến cô cảm thấy chán ghét nụ hôn này đến vậy? Nó không giống nụ hôn của Thiên Hoàng khi còn ở
quảng trường. Nó khiến cô sợ hãi hơn là đê mê…Nếu có thể, ngay trong
khoảnh khắc đó, cô mong mình ngất lịm đi để không phải đón nhận nó nữa.

Đúng lúc ấy, mẹ cô từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy con gái tự làm đau
rồi ngồi khóc lặng lẽ, bà hốt hoảng chạy lại nói với giọng lo lắng:

- Kim Ngân, con sao thế? Sao lại cào cổ đến chảy máu thế này?

Kim Ngân gục vào vai mẹ khóc rưng rức, trong lòng đau như bị ai đâm
ngàn nhát dao. Cô phải làm thế để không ai nhìn thấy dấu hôn của anh. Để không ai biết anh đã từng hôn cô. Nước mắt cô vô tình chảy xuống cổ,
rồi chạm vào vết thương. Xót xa vô cùng.

Kim Ngân cứ ôm mẹ và khóc như một đứa trẻ bị người khác bắt nạt. Chỉ
là cô không thể nói tất cả mọi chuyện ra cho mẹ biết mà thôi.

Người phụ nữ với khuôn mặt khắc khổ thấy con gái đau cũng như bị dao cứa từng khúc ruột. Bà vỗ nhẹ lên lưng con nói giọng an ủi:

- Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Nói cho mẹ biết, có chuyện gì đã xảy ra với con?

Kim Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngàu đi vì nước. Khuôn mặt cô như phủ một màn sương mờ, che lấy mọi con đường mà cô sắp bước đi. Cô không thể nhìn được đâu là đúng và đâu là sai nữa. Cô hoàn toàn đau đến nỗi
mất đi tri giác rồi.

- Mẹ ơi, tại sao lại sinh con ra trên đời này?

- Con đang nói cái gì thế? – Bà dường như không tin nổi vào tai mình, con gái bà đang hỏi tại sao bà lại sinh nó ra trên cõi đời này?!

Kim Ngân đưa tay quệt ngang mắt, nức nở nói:

- Tại sao ông trời lại độc ác với con như thế hả mẹ?

Người phụ nữ này không hiểu tại sao con gái bà lại đau khổ đến vậy.
Nhìn vào đôi mắt nó, bà như cảm thấy tất cả mọi tin yêu về cuộc sống đều không còn nữa. Trong đó chỉ có một màu tro xám xịt, và nó đang vùng vẫy trong cái màu tro tàn lụi ấy.

Con gái bà năm nay đã 28 tuổi, nhưng nó lại không kiếm được một đời
chồng để hai ông bà già được yên tâm. Song, bà vẫn tin, vẫn tin nó có
thể được sống hạnh phúc. Mười năm trước nó ra đi trong dòng nước mắt, bà làm mẹ mà không hiểu được nỗi khổ của con. Để bây giờ khi trở về, trong đôi mắt nó vẫn cứ là nỗi đa