Tác giả: wuwu123 - voz
Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015
Lượt xem: 1342829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.
ấy quê hẳn. Thì ra mẹ em gia sư cũng lo lắng cho em. Mình thoáng thấy mừng.
- ‘để con ăn thử’, em gia sư nói vào, em vừa nói vừa cười, nhìn điệu bộ em thấy em dễ thương, nhìn mệt mỏi mà còn nghịch ngợm. Mình nhớ lại những chuyện tối qua mà còn thấy kinh khủng
Rồi nhìn em ăn ngon lành, mẹ em gia sư thì hỏi mình đủ thứ chuyện, hỏi quá trời câu hỏi về chuyện của mình, gia đình mình .Em gia sư ăn bằng hết đó cháo trong khi mình định là với số cháo đó em ăn cả buổi trưa. Em bệnh nhưng em vẫn là heo con tinh nghịch. Ăn xong em uống thuốc thì có tiếng chuông điện thoại ở dưới nhà dưới, là điện thoại của em gia sư nên em gia sư đứng lên đi xuống lấy,mình liền tò mò là ko biết ai gọi cho em vào giờ này, mới hơn 6h sáng.
- ‘chắc con biết cô ko phải mẹ ruột nó hả?’, mẹ em gia sư hỏi mình, mình giật mình, không biết sao cố ấy lại nói những lời đó
- ‘dạ’, mình trả lời.
- ‘con có ý định quen nó nghiêm túc không?’, mẹ em gia sư hỏi mình nghiêm túc, cách nói chuyện nghe có vẻ nghiêm trọng và không đùa đâu
- ‘dạ, con quen Linh nghiêm túc ‘, mình cười đáp, thực tình là mình chưa từng có ý nghĩ quen chơi đùa.
- ‘nói chung là nhà cô có nhiều vấn đề nhưng dù gì nó cũng là con cô và cô mong con nếu yêu thì hãy quen, đừng đùa giỡn với nó’, những lời mẹ em gia sư nói mình không hiểu rõ lắm, sao nói những thứ đó với mình , theo nhỏ H với HA thì em gia sư là người chơi trò chơi 49 ngày và đùa giỡn với ng khác, còn mẹ em gia sư lại nói là đừng đùa giỡn với em gia sư. Và nguyên nhân ở đâu mà cách nói chuyện của cô ấy có vẻ như rất nghiêm trọng
- ‘dạ, cô yên tâm , con yêu Linh và ko có ý định đùa giỡn’, mình nói thẳng 1 cách nghiêm túc, em gia sư ở trong nhà bếp nghe điện thoại chưa đầy 5p thì đi ra, ngay cái lúc mình nói câu này. Có lẽ em cũng hiểu gì đó nhưng em im lặng và ra vẻ vui vẻ, dù mắt ánh lên cái mệt mỏi rã rời.
- ‘con ngồi chơi, cô đi chợ cái muộn’, mẹ em gia sư nói với mình, mình thắc mắc là đáng lẽ giờ này chị Q đã phải dậy đi làm, mà chẳng thấy chị ấy đâu.
- ‘dạ, cô đi’, mình đáp. Mẹ em gia sư vào trong rồi nhanh chóng trở ra với cái nón lá đội trên đầu và cô ấy đi mất.
- ‘chị Q đâu?’, mình hỏi em gia sư, ko biết em gia sư tranh thủ lúc nào mà môi đã đỏ do son . Bệnh mà còn điệu quá
- ‘chị Q hôm qua đi nhà bạn chơi rồi ở lại đó’, em gia sư nói thế.
Mình và em ngồi im lặng, hương nhang trầm làm mình thấy thanh tịnh và dễ chịu.
- ‘lên phòng em chơi đi?’, mình nói, tự dưng tò mò về phòng ngủ của em,nhưng chợt nhớ lại mẹ em gia sư mà về thì kì, mình thấy mình nông nổi quá
- ‘ohm đi’, em nói, có vẻ ăn no xong em đã khỏe ra. Em hn có vẻ ngoan ngoãn quá
Rồi em dẫn mình lên tầng 2, căn phòng ở sát lan can phía ngoài. Căn phòng của em gia sư bình thường lắm, nhưng cũng khá ngăn nắp. Trong phòng có 1 tủ quần áo khá lớn và cái tủ nhựa kế bên, nhìn là đủ biết em có nhiều quần áo. Có cái bàn học trên để cái máy vi tính để bàn, cạnh đó là laptop, chắc em gia sư thường xài máy bàn ở nhà còn lap thì mang đi học.
Nhưng thứ thu hút mình là những món đồ em để góc trái, đó là những con thú em đi tô màu ở nhà sách, nhìn phòng em đa dạng hơn hẳn phòng mình, trên chỗ cao cao có tấm hình, là hình em gia sư với ng đàn ông lớn tuổi mà mình đoán là ba em gia sư
Quan sát chán mình cũng ngồi xuống cái ghế chỗ để máy vi tính, mình tự nhiên mở máy lên. Em gia sư đang ngồi cầm quyển sách tiếng nhật dày cộm, mình ko nghĩ là em còn biết thêm tiếng nhật.
- ‘siêng quá ta’, mình nói với em, em ngước mắt lên nhìn mình, hơi ngơ người do nãy tập trung, xong em nói
- ‘giả bộ đó, haha’, rồi em cười, cái máy tính cũng đc mở lên, mình nhìn vào màn hình và vô cùng ngạc nhiên, khi thấy hình của mình nằm chèo queo, cảnh này là lúc ở Vũng Tàu, chẳng biết là em chụp khi nào, mình khinh xuất quá . Nhìn cái hình mà mình buồn cười, chưa bao giờ nhìn thấy mình khi ngủ, hôm nay thấy tấm hình mới biết mình ngủ xấu. Mình đang định nói với em nhưng thấy em có vẻ tập trung với quyển sách nên thôi,mình coi qua máy tính, thì đúng là máy con gái, sắp xếp lộn xộn và hình thì lưu bên ngoài desktop. Mình tò mò mở hình ra xem.
Đa phần toàn là những cái hình em tự sướng nhìn cực nhắng, mình ko nghĩ em còn có hình ảnh này, nào là chu miệng chu mỏ và làm đủ thứ kiểu ko tưởng.
…
- ‘nãy ai gọi em vậy?’, mình hỏi, chợt nhớ tới cai cuộc điện thoại em nghe trong bếp
- ‘D đó’, em ngước lên trả lời mình rồi lại chăm chú nhìn sách. Mình thì nghe tới tên thằng D thì thấy ít vui rồi, sao sau nhưng tin nhắn rồi nhá máy của cái số 37 là thằng D thì mình càng khó chịu với nó. Nhưng em đang bệnh và chắc gọi điện như bạn bè nên mình cũng bỏ qua. Mình ngối yên trên máy tính, mở mạng đọc báo.
Có cảm giác như em ở đằng sau ôm cổ mình,em nói
- ‘thằng D nói muốn quen em đó’,mình nghe xong thấy nóng máu gì đâu
- ‘gì nữa?’, mình nói với em