The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

iờ, cũng không
phải là chưa nhìn thấy tiền bao giờ, nhất định không được để lộ ánh mắt sùng
bái! Dù sao cũng chỉ là mấy trăm mét vuông bãi cỏ, ỏ công viên Triều Dương có
vô số. Không phải cũng chỉ là một cái villa sao? Trên tạp chí có vô số. Mấy tên
bảo vệ chuyên nghiệp ư? Cái này đúng là hiếm gặp, nhưng đây không thể trở thành
lí do để nhận món quà lớn như vậy, nhất định không được, không thể được!

Dương Oa Oa, mày phải tin tưởng mày hoàn toàn có thể đánh bại sự tham lam trong
lòng, nhất định không thể vì khủng hoảng kinh tế mà đánh mất đạo đức cơ bản mà
một người vợ nên có. Chồng là trời, tặng vợ một món quà như vậy là quà tặng của
trời, mày nên rất đỗi biết ơn mà nói rằng: “Cám ơn anh, ông xã yêu quý ạ, anh
vất vả nhiều rồi, em không thể nhận được, vì những gì là của anh cũng là của
em”.”

Đứng trước bãi cỏ, Oa Oa ngơ ngác lau nước miếng, sau dó nghiêm nghị hỏi: “Đã
trả hết tiền chưa vậy?”

Hách Viễn nhướng mày ngạc nhiên, sau khi hiểu ý cô, nở một nụ cười nơi cuối
mắt. Câu hỏi của Oa Oa nằm trong dự đoán của anh, anh cố nhịn cười, nói: “Anh
trả hết rồi.”

Có phải là quá phô trương không, căn nhà lớn như vậy mà đã trả hết rồi, đúng là
giàu có. Oa Oa cảm thấy rất hài lòng, gật gật đầu, nhìn lên rồi lại nhìn xuống,
sang trái rồi lại sang phải, ước lượng ngôi nhà, mắt nhìn chằm chằm không rời.

Hách Viễn đến bên cạnh, kéo tay cô bước vào cổng. Anh bấm chuông một lúc, bà
giúp việc mới chạy ra mở cửa. Hách Viễn bước vào rồi vẫn thấy Oa Oa còn đứng
ngoài bất động như tảng đá, liền cười: “Có khăn giấy đây này, em lau nước miếng
đi!”

Lúc này, Oa Oa mới lấy hết dũng khí nói: “Nếu căn nhà chưa trả hết tiền mua, em
còn miễn cưỡng nhận nó, nhưng phí sưởi ấm mỗi năm anh vẫn phải trả em, không thì
chỉ dựa vào lương của em, ngay cả tiền dùng đồ dùng trong nhà, em cũng không
trả nổi đâu.”

Hách Viễn mỉm cười. “Không trả nổi cũng không sao, em có thể trả bằng cách
khác.”

Nụ cười của anh khiến Oa Oa sởn gai ốc, cảm thấy trước mắt mình là một con sói
to lớn đang nhe nanh vuốt sẵn sàng vồ lấy con mồi, vì thế, cô vội vàng nói:
“Việc nhà mỗi người một nửa.”

“Việc nhà đã có người giúp việc rồi”. Anh vẫn cười, nụ cười đáng sợ.

Cô quên mất rằng người giàu có thường không làm việc nhà.

Oa Oa trong lúc rối trí lại rất thông minh: “Vậy chúng ta có thể chia sẻ việc
khác, ví dụ như em sẽ làm bữa sáng cho anh.”

“Bữa sáng cũng do người giúp việc quản”. Hách Viễn vừa nói vừa kéo tay cô vào
cửa.

“Lẽ nào không có chỗ nào cần mình thật sao?”. Oa Oa lẩm bẩm.

“Có đấy, trên giường”. Hách Viễn gật đầu, ánh mắt sâu khiến người khác phải
rùng mình.

“Anh, ý anh là thiếu “lò sưởi” sao?”. Oa Oa lắp ba lắp bắp, trong đầu hi vọng
hàm ý của Lang Hách Viễn không giống những gì mình nghĩ.

Hách Viễn không thể chịu được nữa, nếu cứ để Oa Oa nghĩ lung tung như vậy, sớm
muộn gì anh cũng bị chọc tức đến chết mất thôi. Anh tiến thẳng đến, cúi xuống
bế Oa Oa lên.

Không cần bất cứ động tác nào khác, rất nhẹ nhàng, cơ thể anh ép sát vào vai
cô, Oa Oa cảm thấy mình chuẩn bị xuất huyết não. Lúc nào Hách Viễn cũng trông
thật hấp dẫn, nhưng cũng rất khôn ngoan, khiến những lựa chọn tiếp theo của cô
bắt đầu gặp khó khăn.

Hách Viễn nhoẻn miệng cười, đưa mắt nhìn Oa Oa, ánh mắt âu yếm. “Này, em không
nói anh cũng quên mất, giường của anh còn lạnh lắm, làm thế nào cũng không ấm
lên được.”

Nằm trong lòng anh, Oa Oa tròn mắt. “Hách Viễn, nghe nói trên thế giới này có
một loại đệm gọi là đệm nhiệt điện, bất kể mùa đông hay mùa hè đều có thể dùng
được, mà bây giờ khoa học phát triển rồi, lại có cả đệm hồng ngoại nữa, giá chỉ
một trăm tám mươi tám tệ... giá siêu thị khuyến mại.”

Hách Viễn liền hôn lên đôi môi đang nói không ngừng của Oa Oa, khẽ cau mày, rất
nhanh, anh đưa cô vào phòng mình, nhẹ nhàng đẩy Oa Oa lên giường. Chỉ số IQ của
tiến sĩ Oa Oa khiến anh thực sự thất vọng, cách tốt nhất là trực tiếp thực
hành, không để cô suy nghĩ, anh không thể tiếp tục kiên trì chờ đợi được nữa.

Anh áp sát vào người Oa Oa, giữ chặt đôi tay đang vùng vẫy của cô: “Nhưng anh
cảm thấy em còn dễ chịu hơn cả đệm nhiệt làm thế nào đây?”

Lúc này, Hách Viễn thực sự quyến rũ cô. Phải biết rằng cả đời này, cái mà Oa Oa
không có nhất chính là bản lĩnh vững vàng, một người chuyên xem mấy tin scandal
như Oa Oa mà có khí tiết vững vàng chắc sẽ tức chết mất.

Nếu như trong tiểu thuyết, vào hoàn cảnh như bây giờ thì phản ứng của nhân vật
nữ chính phải là giãy giụa một hồi mang tính tượng trưng, vì thế, Oa Oa dùng
sức đạp vào ống chân Hách Viễn, nhưng chân chưa kịp đưa ra đã bị anh kẹp chặt
mắt cá chân. Anh đá lông nheo: “Lẽ nào em thấy mình không bằng đệm điện sao?”

Oa Oa không phục, lập tức trả lời: “Em tất nhiên là hơn đệm nhiệt rồi, không
tin anh cứ thử xem!”. Nói xong, mặt Oa Oa bỗng đỏ bừng lên.

Hách Viễn cố gắng lắm mới không cười ra tiếng ngay lúc đó, anh đột nhiên phát
hiện ra r