XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.

Hắn còn nói, nếu ta không lấy hắn, sau này học lên đến
tiến sĩ không ai thèm lấy. Đáng ghét, không có hắn, còn có không biết bao nhiêu
chàng trai theo đuổi ta...

Siêu-mĩ-nữ: Ồ!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Mặc dù anh ấy khá đẹp trai, lại tốt tính...

Siêu-mĩ-nữ: Ồ!

Gần-đây-bị-bám-đuôi:
Nhưng ta còn đắn đo, ta cũng rất thích anh chàng Điền Phú kia.

Siêu-mĩ-nữ: Ồ!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, không phải nàng có bầu đấy chứ, sao cứ ồ, ồ mãi
thế?

Siêu-mĩ-nữ: Yên tâm, lúc nàng có bầu, ta cũng chưa có đâu.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Ôi!

Siêu-mĩ-nữ: Ôi!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Bị người ta cầu hôn thật là khó chịu.

Siêu-mĩ-nữ: Những ngày tháng không có gì mà ăn còn khó chịu hơn.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Ôi!

Siêu-mĩ-nữ: Ôi!



Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, hay là nhân lúc trời mưa tối bão bùng, chúng ta
trốn đi đi?

Siêu-mĩ-nữ: No, no, no!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, nàng không đồng ý sao?

Siêu-mĩ-nữ: Tại sao... tại sao chuyện chạy trốn hão huyền này...
tại sao không phải cùng với một chàng trai mà lại là nàng nhỉ?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, nàng chết đi! Chơi vui vẻ một chút, rốt cuộc có
bỏ đi hay không?

Siêu-mĩ-nữ: Bỏ đi cùng nàng có bao gồm cả ăn uống chưa?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Dê nhúng, OK?

Siều-mĩ-nữ: OK, cứ quyết định thế, chỗ cũ nhé!

Mười phút sau, không thấy người giúp việc dưới nhà có động tĩnh gì, Oa Oa lặng
lẽ ra khỏi nhà, biến mất dần trong đêm tối, chạy trốn cùng cô bạn mắc chứng lo
sợ trước hôn nhân Cát Cát.

Lang Hách Viễn và Lâm Lang họp xong, giám dốc công ty đối tác muốn mời mọi
người ở lại uống rượu nói chuyện. Phòng Kinh doanh từ trước đến giờ luôn được
hậu đãi như vậy nên Lâm Lang thuận miệng đồng ý luôn. Nhưng không ngờ Hách Viễn
lại từ chối dứt khoát: “Tôi còn có việc khẩn ở nhà hôm nay không được.”

Lâm Lang hiểu Tổng giám đốc đang vội chuyện gì nên chỉ cười thầm trong bụng.
Hách Viễn lạnh lùng liếc cấp dưới một cái. Nhận được tín hiệu, Lâm Lang hiểu
rằng đây chính là thời điểm để chứng tỏ mình là chính nhân quân tử, bèn gật đầu
nói: “Đúng vậy, Tổng giám đốc Lưu, gia đình Tổng giám đốc Lang đúng là có việc
gấp, chúng ta để lần sau vậy.”

Đối tác hỏi với thái độ quan tâm: “Nếu anh Lang có việc gì cần chúng tôi giúp
đỡ, xin đừng khách sáo.”

Việc này anh sao có thể giúp được chứ? Lâm Lang buồn cười quá đi mất, vội lấy
tay che miệng giả vờ ho vài tiếng. “Thôi, không cần đâu, những việc này Tổng
giám đốc Lang có thể tự giải quyết được.”

“Nếu vậy, chúng tôi cũng không cố ép nữa, nhưng Tổng giám đốc Lang cứ yên tâm,
chúng tôi sẽ giữ liên lạc với anh Lâm, nếu cần, chúng tôi sẽ đến ngay.”

“Vâng, cảm ơn anh”. Nói xong, Hách Viễn định bước đi.

Thấy sếp như vậy, Lâm Lang vội vàng bắt tay cáo từ lãnh đạo công ty đối tác.
“Tôi xin thay mặt Tổng giám đốc Lang cảm ơn các anh, nhưng việc này đúng là
không ai có thể giúp được, không làm khó các vị nữa...”

Biết anh có điều khó nói nhưng dối tác càng cố gặng hỏi:

“Mặc dù hiện nay, lĩnh vực bất động sản chúng tôi mới chỉ đang phát triển,
nhưng chúng tôi có quen biết nhiều ban ngành...”

“Việc này các ban ngành cũng không giúp được”. Lâm Lang cảm thấy mặt mình biến
dạng, mấy người này mãi mà vẫn không hiểu anh đang nói gì là sao?

Hách Viễn không muốn nghe thêm nữa, quay lại nhíu mày. “Giám đốc Lâm, nếu rảnh,
hãy soạn thảo kế hoạch công việc cần làm sau Tết gửi vào email cho tôi trước
mười giờ!”

Mệnh lệnh vừa được nêu ra, Lâm Lang chẳng còn tâm trạng để trả lời bất cứ câu
hỏi nào của đối tác nữa, lập tức khởi động máy, lái xe về nhà với khuôn mặt khổ
sở.

Cần biết rằng dự án kinh doanh đó hôm qua mới thông qua, bình thường, công tác
chuẩn bị cho một dự án phải mất bốn tháng, bây giờ chỉ có hai tiếng dồng hồ,
liệu có đủ không?

Lang Hách Viễn lúc này thì ngược lại, tâm trạng rất tốt. Trên đường về nhà, anh
lái xe tạt qua khu vui chơi Thân Tử, dừng xe lại chừng mười phút để chạy vào
mua một ít đồ ăn cho Oa Oa. Cứ nghĩ đến nụ cười của cô khi nhìn thấy thứ này,
lông mày anh lại giãn ra, nở nụ cười đắc chí.

Về đến nhà, thấy phòng ngủ tối om, phòng sách cũng vậy, Hách Viễn nghĩ chắc
tiểu nha đầu đang say trong giấc ngủ. Anh nhoẻn miệng cười, tâm trạng rất thoải
mái.

Nhón chân bước lên lầu, nhè nhẹ mở cửa, anh không vội bật đèn mà chỉ đứng ở
cửa, nở nụ cười: “Oa Oa, dậy đi, ăn cơm thôi!”. Anh lắc lắc chiếc túi cầm trên
tay. “Không phải em thích nhất Finding Nemo sao?”

Im lặng.

Hách Viễn với tay bật đèn, trán anh bỗng nhăn lại, với vẻ mặt không bộc lộ cảm
xúc, anh bước đến bên cái giường trống trơn, chiếc gối được đặt ngay ngắn bên
cạnh chiếc máy tính và tờ giấy A4 với hàng chữ to cộ được viết