Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.

lòng mình liền rất hài
lòng, nhè nhẹ vén áo ngủ của Oa Oa, cúi đầu cắn vào đôi gò bồng đảo trắng hồng
của cô.

“Minh Duệ với Mịch Vũ đã ngủ chưa?”. Oa Oa bị đánh thức, ngái ngủ hỏi.

“Ừm, đều ăn rồi”. Lang Hách Viễn vùi đầu vào ngực cô, tiếp tục hôn lấy hôn để,
trả lời qua quýt.

“Vậy bọn trẻ đều ăn xong rồi hả?”. Oa Oa bị nhột lại tiêp tục vặn người, tiếng
rên rỉ phát ra qua kẽ miệng.

“Ừm, đều ngủ rồi”. Lang Hách Viễn thuận thế cởi luôn quần ngủ của Oa Oa ra rồi
vòng hai chân cô kẹp vào eo mình.

Đến thế này mà Oa Oa còn không tỉnh thì thật sự là đồ ngốc mất, cô mở to mắt,
bán tín bán nghi hỏi: “Hách Viễn, nhà mình còn cái đó không?”

Lang Hách Viễn không trả lời, rướn thẳng người, mạnh mẽ thâm nhập vào cô. Oa Oa
lập tức rên lên thành tiếng, cố đẩy vai anh: “Không được, có bầu mất.”

Anh suy nghĩ vài giây rồi nhếch mép. “Thế cũng chẳng sao, thêm hai đứa nữa cho
đủ bàn mạt chược.”

“Nhưng thế lại phải sinh hai lần nữa”. Oa Oa nghĩ đến nỗi đau đớn khi sinh con,
bất giác dẩu môi. Cô không muốn sinh nữa, sinh con quả thật quá khủng khiếp, dù
lúc đó, Hách Viễn còn căng thẳng hơn cô, nhưng người đau vẫn là cô.

“Nhà em có gen di truyền sinh đôi, chúng ta nhân dịp này làm thêm một đôi long
phượng nữa, có thể tiết kiệm vạn lần năng lượng”. Lang Hách Viễn cười khan, cắn
vào cổ cô.

Đây chính là một chiêu lừa trần trụi mà! Lần trước, anh cũng nói sinh một đứa
là được, kết quả là sinh xong Minh Duệ thì sinh Mịch Vũ, lần này lại còn dám
lừa cô tiếp. Anh thật sự nghĩ cô cả đời này không trưởng thành nổi hay sao?

Vì vậy, Oa Oa phải phản kháng triệt để nhằm thể hiện sự trưởng thành của mình.
Nghĩ thế, cô dùng hết sức đẩy anh ngã xuống, lật người ngồi lên trên. Lang Hách
Viễn bị tấn công bất ngờ, mặt vẫn không hề biến sắc, nằm ngửa trên giường:
“Sao, em muốn nằm trên hả?”

Nhìn khuôn ngực săn chắc hút hồn dưới ánh sáng mờ ảo của chồng, Oa Oa bỗng cảm
thấy vô cùng đau khổ, phát hiện ra mình lại một lần nữa trúng gian kế của người
đàn ông này. Đang định trèo xuống từ người anh, cô đột nhiên nghe thấy tiếng
Minh Duệ vang lên từ chỗ cửa phòng ngủ: “Bố, mẹ, Mịch Vũ nói muốn ngủ cùng bố
mẹ. Bố mẹ mặc thêm quần áo vào đi, đừng dọa em sợ!”

Lang Hách Viễn sầm mặt, nhanh chóng lấy chăn phủ lên cơ thể đang không mảnh vải
che thân của Oa Oa rồi quay lại, điềm nhiên nói với con trai: “Con cứ qua dỗ
dành Mịch Vũ trước, giờ bố và mẹ đang có chuyện cần bàn bạc, đợi bàn xong sẽ
qua xem em.”

Trước cái cớ của bố, Minh Duệ không nói gì, chỉ chắp tay sau lưng, bước đi mà
không thèm ngoái lại, nhưng trong không trung vẫn văng vẳng giọng nói trẻ con:
“Giờ đã là thời đại nào rồi, làm gì còn người lớn nào lấy cớ đó lừa trẻ con
nữa, bố mẹ thật quá lạc hậu...”

***

“Mẹ, sao mẹ hay làm sườn xào chua ngọt cho chúng con thế?”. Lang Minh Duệ dắt
tay em gái, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi vị quen thuộc, nghiêm túc hỏi.

“Vì các con thích ăn mà, lần trước con ăn ba dẻ, Vũ Vũ ăn năm dẻ. Vì các con
thích ăn nên mẹ nhất định phải làm rồi”. Oa Oa vui vẻ nói rồi bốc trộm một
miếng sườn lên gặm, sau đó vứt xương vào thùng rác, còn cẩn thận phủ các loại
rác khác lên trên để che đậy bằng chứng ăn vụng của mình.

Lang Minh Duệ ngao ngán lắc đầu rồi dắt em theo đi làm bài tập. Hôm nay là tuần
thứ hai của kì nghỉ hè, tuần sau, cậu và em sẽ tới nhà dì ở một tuần để bố mẹ
có thời gian riêng tư dành cho nhau.

Ngày thoát khỏi “móng vuốt” sườn heo của mẹ thật đáng mong chờ.

Tài nghệ nấu ăn của Oa Oa thật sự không thể tâng bốc nổi. Cô kiên quyết sa thải
dì giúp việc là vì một người làm mẹ như cô giờ đã không đi làm, ngày ngày ngồi
chơi Pikachu, nếu đến bữa tối cho các con cũng không làm được thì chẳng phải
quá thiếu trách nhiệm hay sao? Vậy là dưới sự kiên quyết của Oa Oa, Lang Hách
Viễn kháng nghị vô hiệu lực, dì giúp việc bị sa thải, Oa Oa đảm đương vai trò
cầm muôi.

Lang Hách Viễn từng vô cùng hối hận nói với Lang Minh Duệ: “Mẹ con được di
truyền 98% đầu óc của bà ngoại, nhưng tài nghệ nấu ăn chỉ được có 2%, vậy nên,
con đừng quá kì vọng vào mẹ.”

Lang Minh Duệ vốn thích ăn cơm bà ngoại nấu, lại nhận thức sâu sắc câu nói này,
vì vậy, cậu vô cùng mong chờ đến ngày được sang nhà dì làm khách.

Chắc không đến nỗi tay nghề nấu ăn của cả hai chị em đều kém như nhau chứ?

Rất nhanh sau đó, Tiểu Minh Duệ hiểu ra rằng dạng xác suất giống nhau giữa hai
chị em sinh đôi quả thực là rất lớn.

Lang Minh Duệ cùng em gái được bố đưa sang nhà dì. Ngay từ xa, cậu đã ngửi thấy
mùi cháy khét thoảng ra từ trong bếp. Đẩy cửa nhà bếp bước vào, cậu chỉ thấy trong
nhà bếp mù mịt khói đen, dượng đang cuống cuồng dập lửa, sau lưng là dì Nám Nám
chống nạnh quát lớn: “Ninh Hạo Nhiên, thế mà anh bảo anh biết nấu cơm, sao anh
có thể lừa người ta thế hả?”

Dượng tuy tay chân cuống quít nhưng vẫn giữ được phong thái hiên ngang lẫm liệt
hàng ngày, điềm tĩnh trả lời: “Đúng là anh biết