Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.

ở ra rồi sẽ biết.”

Oa Oa tháo dây an toàn, trèo ra phía sau, mở hộp cơm ra. Một hộp toàn hải sản
đã lạnh ngắt. Đôi mắt cô bỗng nhòe đi, sống mũi cay cay.

“Còn muốn bỏ trốn nữa không?”. Giọng anh như rơi vào đêm tối.

Sau khi đọc bức thư Oa Oa để lại, anh đã bắt đầu suy nghĩ về cách cư xử của
mình, có phải anh đã quá vội vã nên đã khiến Oa Oa lo sợ? Cô bé này vẫn chưa
trưởng thành, cầu hôn và kết hôn nhanh như vậy nên cô vẫn chưa thể chấp nhận
được, chạy trốn chỉ là vì cô không có cách nào chống lại mà thôi. Nó cho thấy
sự bất mãn của cô về cuộc hôn nhân này.

Trong bóng tối, Oa Oa không thấy rõ những biểu cảm trên khuôn mặt anh, nhưng
không khí im lặng giữa hai người lúc này khiến cô cảm nhận được nỗi buồn trong
lòng anh. Thực ra, Hách Viễn đối xử với cô rất tốt, nhớ lại từ trước đến giờ,
anh rất chiều chuộng cô, rất yêu cô, mỗi khi nghĩ đến việc đó, trái tim cô lại
cảm thấy ấm áp. Việc cô chạy trốn hôm nay khiến anh buồn như vậy, trong lòng cô
cũng cảm thấy không vui. Vì thế, cô xấu hổ cúi đầu nói: “Không bỏ trốn nữa, hay
là... chúng ta về nhà đi!”

“Thật là sẽ không trốn nữa chứ?”. Giọng Hách Viễn ấm áp hẳn lên.

“Không trốn nữa, sau này, em sẽ không bao giờ chạy trốn nữa”. Oa Oa gật đầu rối
rít.

“Được, nhớ đấy nhé! Nào, chúng ta về nhà em trước đã!”. Hách Viễn dịu dàng nói
với một nụ cười trên môi.

“Về nhà em làm gì?”. Oa Oa không hiểu Hách Viễn có ý gì, vừa mới lầm lầm lì lì,
bây giờ đã lại cười vui vẻ, như vậy có nhanh quá không?

“Đến gặp bố mẹ em lấy hộ khẩu, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn”. Hách Viễn
quay xe, không nói thêm lời nào nữa, một mạch lái vào đường Hoa Viên. Thấy vẻ
mặt lo lắng của Oa Oa, anh bổ sung thêm: “Kháng cự vô hiệu.”



Q.1 - Chương 19: Ngoại Truyện: Em Bé



Rất lâu, rất lâu sau này,
khi Oa Oa và Hách Viễn đã có tiểu bảo bảo...

Một buổi trưa, Oa Oa đang miệt mài chiến đấu Pikachu bên bàn máy tính, đúng lúc
cô đang khua chân múa tay, nghiến răng nghiến lợi mà bấm thì đột nhiên có cảm
giác ai đó kéo kéo gấu quần, làm cô sợ đờ người, cúi xuống nhìn hóa ra là Minh
Duệ, khuôn mặt nhỏ bé cực kì nghiêm túc: “Mẹ, em đói rồi.”

Oa Oa nhìn khuôn mặt cool hệt như Lang Hách Viễn, kinh hoàng nhận ra mình chưa
chuẩn bị bữa trưa cho các con. Cô không khỏi xấu hổ, lập tức tạm dừng Pikachu,
dắt tay Minh Duệ chạy sang phòng em bé. Mịch Vũ nằm trong nôi đang gào lên vì
đói.

Ước chừng làm xong cơm thì hai đứa trẻ cũng đói ngất đi rồi, Oa Oa cuống quýt
lật tung cả nhà lên, tìm khắp bốn phía, định kiếm ít đồ ăn vặt cho bọn trẻ ăn
trước. Nhưng tìm hết mọi ngóc ngách, cô mới nhớ ra cả tuần nay, cô vẫn chưa đi
siêu thị, cả nhà trên dưới chỉ còn sót lại hai cái bánh trứng là có thể ăn
được.

Cân nhắc xong xuôi, Oa Oa nuốt nước miếng bóc túi bánh, đưa một cái cho Minh
Duệ, một cái cho Mịch Vũ rồi hiền từ, trìu mến xoa đầu hai đứa trẻ.

Mịch Vũ vẫn còn quá bé nên chỉ liếm liếm được chiếc bánh chứ chưa ăn được. Oa
Oa nhìn cô con gái xinh xắn đang mút mút cái bánh trứng, bất giác lại nuốt nước
miếng, bụng cô cũng vui vẻ réo lên phụ họa.

Cô chỉ chăm chăm chơi Pikachu mà quên cả ăn cơm, giờ nhìn con gái ăn bánh ngon
lành càng không kìm nổi cơn đói. Cô ho một tiếng rồi mặt dày nói với Mịch Vũ:
“Vũ Vũ ngoan, mẹ biến bánh trứng của con thành vầng trăng nhé, có thích không
nào?”

Minh Duệ vốn đã hiểu rõ bản chất giả dối của mẹ, lập tức lắc đầu, thận trọng
giấu chặt cái bánh trứng của mình vào lòng.

Mịch Vũ ngoan ngoãn gật đầu, Oa Oa lập tức cầm miếng bánh trứng lên, phũ phàng
cắn ngay một miếng, mùi vị thơm ngọt tràn vào miệng, cô không kìm nổi lời khen
ngợi, đúng là mĩ vị nhân gian, trên đời chắc chắn không có chiếc bánh trứng nào
ngon hơn thế này được nữa.

Thưởng thức xong mĩ vị, trên tay Oa Oa chỉ còn lại mẩu bánh có vết răng hình
trăng khuyết, không biết ngại, cô đặt lại trước mặt Mịch Vũ. Mịch Vũ lúc đầu bị
hành động của mẹ chọc cười thì cười ha ha lên vài tiếng, sau mới hiểu ra vừa
rồi, cái mẹ nuốt chính là đồ ăn ngon của mình, liền bật khóc oa oa.

Minh Duệ kiễng chân đặt chiếc bánh trứng của mình đang cầm trên tay vào tay em,
lấy bàn tay bé xíu lau nước mắt trên má em rồi thất vọng nhìn sang bà mẹ ấu
trĩ, vô duyên của mình, thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng đi thẳng xuống
lầu.

Nói thực, Oa Oa cũng rất xấu hổ vì hành động của mình, cô dành cười cầu tài hỏi
với theo: “Duệ Duệ, đi đâu thế con?”

Minh Duệ chẳng buồn quay đầu lại, nói: “Đi làm cơm ạ. Thân làm người đàn ông
duy nhất trong nhà sau khi bố đi làm, con không thể giương mắt nhìn ba mẹ con
ta cùng chết đói ở đây được.”

Oa Oa đau lòng nhìn theo bóng con, bỗng cảm thấy ai oán vô cùng.

***

Đêm khuya tĩnh mịch, Lang Hách Viễn rón rén mò lên giường Oa Oa.

Oa Oa xoay người lại, vẫn không mở mắt, lười biếng gác chân lên người Lang Hách
Viễn theo thói quen, anh thấy Oa Oa chủ động rúc vào


Polaroid