Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.

nấu cơm, nhưng có người toàn
nhân lúc anh không chú ý vặn to lửa, anh làm sao mà đề phòng nổi?”

“Là em lo đến khi Minh Duệ và Mịch Vũ tới mà sườn chưa chín thôi. Em có cố ý
đâu, vặn thêm có chút lửa, anh cũng đâu có nói trước với em là sẽ cháy thế
này!”. Dì Nám Nám vẫn cãi cố như mọi khi, rồi hai người đấu khẩu qua lại.

Lang Minh Duệ ngán ngẩm lắc đầu, lặng lẽ nắm tay em gái, đau khổ hỏi: “Dì, sao
dì lại làm sườn heo?”. Có trời biết rằng anh em cậu vì tránh món sườn heo mới
phải tới đây, cứ nghĩ nhà dì sẽ là thiên đường, ai ngờ đến thiên đường cũng có
sườn heo...

Thời này quả nhiên mọi thứ rẻ mạt, nghe nói năm 2008, giá sườn từng lên tới hai
mươi ba tệ nửa cân. Nếu như vào thời đó, có lẽ hai anh em cậu sẽ không phải sầu
muộn vì bị mẹ và dì ngược đãi bằng sườn heo như thế này.

Nám Nám thấy hai cháu tới thì vui đến nỗi mắt híp lại: “Mẹ các con nói các con
thích ăn sườn heo mà, mẹ con còn gọi điện, dặn dì nhất định phải làm, ít nhất
cũng phải làm một tuần. Gác điện thoại xuống, dì lập tức chạy ra chợ, mua liền
mười cân sườn, giờ thì bị dượng các con làm hỏng mất một phần rồi, nhưng không
lo, chúng ta vẫn còn chín cân nữa, nhất định đủ cho các con ăn.”

Lang Minh Duệ bỗng thấy kì nghỉ hè của mình đang dần trở nên ảm đạm, không chút
ánh sáng, khắp nơi đều là sườn xào chua ngọt bị cháy, cậu lặng lẽ dắt em gái ra
khỏi bếp rồi bước về phía cửa, xỏ giày vào chân.

Nám Nám đuổi theo sau, thấy cháu đang chuẩn bị bỏ đi, lo lắng hỏi dồn: “Minh
Duệ, sao vậy?”

Minh Duệ nghe dì hỏi, không trực tiếp trả lời, chỉ quay sang vuốt tóc em gái,
kiên định nói: “Mịch Vũ, hãy tin ở anh, anh nhất định sẽ tìm cho em một nơi
không có sườn heo, chúng ta nhất định sẽ thoát khỏi móng vuốt sườn heo của hai
chị em họ, anh hứa!”



Q.2 - Chương 1: Khai Giảng



Nám Nám cảm thấy cả cuộc
dời mình đã bị hủy hoại trong tay gã đàn ông mang tên Ninh Hạo Nhiên.

Từ hồi cấp ba đến đại học, về cơ bản, ngay cả khi nằm mơ, cô cũng thấy văng
vẳng nụ cười cùng giọng điệu chế nhạo không thể chịu được của hắn và câu nói dù
vạn năm sau nhớ lại vẫn còn y như lúc mới nghe: “Dương Nám Nám, cô có thể chạy
chậm lại một chút được không? Tôi sẽ giúp cô đăng kí kỉ lục Guiness, khi đó,
lớp chúng ta sẽ nổi tiếng vì có người còn chạy chậm hơn cả rùa nữa.”

Mỗi lần mơ đến câu nói đó, Nám Nám lại bắt đầu cắn chặt môi, cố gắng chạy, cho
tới khi đạp chân tỉnh giấc mới thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ đó. Cô mở mắt,
toàn thân đau nhừ giống như bị người ta dùng gậy đập vậy, và việc đầu tiên phải
làm sau khi tỉnh dậy của cô chính là ném phi tiêu vào tấm ảnh dán trên tường.



Đương nhiên, lần này cũng không ngoại lệ.



Thế là cô ngẩng đầu, thẳng tay, động tác nhanh gọn,
ném trúng mục tiêu, phi thẳng vào đôi mắt lạnh lùng mà mê hoặc lòng người đó.



Trên tấm ảnh, người của Ninh Hạo Nhiên đã bị phủ đầy
bởi những lỗ kim. Nhớ lại hồi đầu, vì nhắm mục tiêu không chuẩn, cô chỉ có
thể ném phi tiêu vào chân, vào đầu hắn, đến bây giờ, thời gian vừa đúng năm
năm, dường như phát nào cũng đều trúng chí mạng.



Không thể trách cô quá nhẫn tâm, phải biết rằng, Dương
Nám Nám này phải chịu nỗi khổ nhục năm đó, có thể sống được đến ngày hôm nay
hoàn toàn là vì mối thù truyền kiếp với Ninh Hạo Nhiên. Cô phải đích thân chứng
minh cho hắn thấy từ con ngốc thể dục đến thiên tài thể dục chẳng qua chỉ cách
nhau một bước, chẳng có gì phải tự hào cả. Vì sự thay đổi của Dương Nám Nám mà
hắn buộc phải thu lại câu nói chế nhạo cô là con ngốc thể dục không thể cải tạo
nổi.



Ngày 1 tháng 9 chính là thời gian tốt nhất, đồng thời
cũng là ngày cuối cùng hắn phải nợ máu đền máu.



Nám Nám tràn đầy niềm tin trong bộ quần áo thể thao
màu trắng đẹp nhất, đi đôi giày thể thao quý giá mà mình yêu thích nhất, mái
tóc dùng lược chải gọn, làm tư thế quyết thắng khi đứng trước gương, sau đó
xông ra khỏi cửa nhanh như gió cuốn, đi thẳng tới trường, đây là ngày đầu tiên
cô đi làm sau khi tốt nghiệp, đại học XX.



“Ninh Hạo Nhiên, kể từ ngày hôm nay, tốt nhất là anh
nên cẩn thận một chút, Dương Nám Nám tôi đã trở về rồi, cẩn thận cái đầu, cái
cổ, cái lưng, xương sườn, xương đùi, xương cổ tay, hai bắp thịt và bàn chân của
anh, nếu Dương Nám Nám tôi không sửa lại lịch sử hổ thẹn trước đây thì cả đời
này tôi thề không mang họ Dương nữa!”



Ngày khai giảng, sinh viên mới chưa có giờ học nào,
Nám Nám tìm kiếm một vòng tại hội trường lớn song không nhìn thấy hình dáng
cao lớn của kẻ thù Ninh Hạo Nhiên đâu, nhưng một số người từng là giáo viên,
ngày hôm nay đã là đồng nghiệp của Nám Nám đều vô cùng hoan nghênh sự gia
nhập của cô bằng một loạt biểu hiện như sau:



“Nám Nám, cô thực sự ở lại trường à?”



“Nám Nám, sao cô không muốn rời khỏi đây?”