Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3544 lượt.
thuần khiết và chấp nhận làm dung môi để bị biến đổi
thành chất khác.
Chương 12.2: Vén bức màn
sự thật
Vũ Gia Minh hỷ mũi trước cái nắng gay gắt của ngày hè, đi bên anh là
Nhược Lam, cả hai đều sải những bước vô định về phía trước. Nãy giờ cô áng
chừng được sáu tiếng thở dài ngao ngán anh giải tỏa.
- Tại sao chúng ta phải tốn thời gian vô bổ cho đám người lớn dàn xếp tương lai
nhỉ ? - anh không ngại ngần buông câu hỏi trước một thiên kim tiểu thư danh
giá.
- Ừm...
Rõ ràng ấn tượng ban đầu giữa cả hai đều tốt, cô có học thức, xinh đẹp, anh có
bản lĩnh, đa tài nhưng họ không có lấy cảm xúc khi đi cạnh nhau. Ban đầu do bạn
bè rồi đến hai bên gia đình tác hợp, những phiền toái trói buộc họ phải dành
thời gian đi bên nhau. Cả hai đều nhận thấy mình thích hợp làm bạn hơn.
Ngã tư con đường nơi Triệu Đông Kỳ và Khả Vy đang đứng ngay trước bước chân họ
tới. Đây sẽ là cơ hội tốt để Nhược Lam tách mình ra khỏi Gia Minh.
- Triệu đông Kỳ ! - Cô kiễng gót vẫy tay gọi.
- Gặp người quen à ? - Vũ Gia Minh chuyển hướng nhìn theo, bên cạnh chàng trai
đeo cặp kính lóa là một cô gái có mái tóc ngắn quen quen.
Lần này không thể chối, Khả Vy và Đông Kỳ vừa từ một cửa hàng bán đồ nướng đi
ra, trên tay còn cầm nguyên hai xiên thịt, tranh cãi về giá của chúng cách đây
năm năm với bây giờ.
- A a, chị Nhược Lam và Vũ Gia Minh ! - Khả Vy nhanh trí ẩn cái túi đen cầm
theo ra sau lưng.
- Cái túi đen đựng gì mà từ lúc gặp nhau cứ thấy cô cầm theo bên mình thế ? -
Đông Kỳ thay đổi cách xưng hô dù còn cách hai người kia khoảng vài mét. Một cô
gái cầm theo túi nilon màu đen thật khiến người khác nghĩ đó là vật thiết thân
của chị em phụ nữ.
- Bụng giả chứ còn gì nữa ! Làm sao đây, em nên lắp lên người hay...
- Vất nó vào thùng rác đi, hai người kia nhìn thấy lại nói anh và cô đi mua
đồ... Họ cũng không đáng quan trọng vấn đề ấy bằng Lạc Thiên !
- Nhưng tối về em còn phải qua mặt hắn... Mỗi tuần có một cái ba bị thôi !
- Thì tính sau ! - Triệu Đông Kỳ lấp liếm, anh giúp Khả Vy ném chiếc túi vào
thùng rác.
- Hai người quen nhau à ? - Nhược Lam cất tiếng
- Ừ, quý cô Khả Vy từng... à, mời anh làm - Khả Vy tuyệt đối tin tưởng vào tài
ứng biến của Đông Kỳ - thầy dạy chính tả !
- Cái gì ? - Mắt Khả Vy lượn một vòng nhìn đầy ghi hoặc, kiến thức căn bản cấp
một cô cũng cần thọ giáo anh ta sao.
- Chả là Khả Vy đi du học từ nhỏ, vốn từ trong nước không nhiều, còn bị gọng
nên...
- Tôi thấy cô ta nói thông thạo, trôi trảy, đâu có... - Vũ Gia Minh châm chọc -
À, mà cũng phải, thổ dân không được thông minh cho lắm !
- Gừ ! - Cô lừ mắt với tên yêu nghiệt - Nhược Lam, chị đi cùng tên thổ phỉ này
làm gì vậy ?
- Chúng tôi đi hẹn hò ! - Vũ Gia Minh nhướng mày khoắc lên vai Nhược Lam, anh
muốn xem bản lĩnh của tên Triệu Đông Kỳ ra sao, chuyện Nhược Lam và hắn có dấu
ba chấm xen giữa đã được ngầm hiểu trong đám bạn bè, đó cũng là lí do khiến anh
không theo đuổi người con gái tuyệt mĩ như vậy.
Triệu Đông Kỳ trân trân nhìn Nhược Lam như thể nếu Khả Vy không gán mác Lạc
Thiên thì anh sẵn sàng vơ lấy.
- Vậy à ?! Thế hai người tiếp tục, tôi và cô Khả Vy đây rẽ trái !
Khả Vy phô trương danh thế của mình theo nghĩa khác, cô khoác tay Triệu Đông
Kỳ. Cô muốn cho Nhược Lam và đối tượng ở nhà biết “hắn” không hề hấp dẫn tẹo
nào, cô sẵn sàng bỏ hắn để đi với người khác.
- Ồ, chúng ta cũng dự định rẽ trái phải không Nhược Lam !
- Rẽ trái ! Tiện đây chúng ta đi chung ! - Nhược Lam gạt tay Vũ Gia Minh ra, cô
không muốn Triệu Đông Kỳ hiểu lầm và không thoải mái khi những cô gái du học
phương tây có thói quen gần gũi người khác.
Còn cô gái ngốc nghếch của chúng ta cho rằng tiểu thư Nhược Lam tham lam tiếc
của, sớm muộn đã có Lạc Thiên rồi mà còn giữ chặt Triệu Đông Kỳ.
Vũ Gia Minh đưa mu bàn tay che miệng, cô nàng Nhược Lam không ngờ cũng trẻ con
như bao cô gái khác, ánh mắt cô tràn đầy biểu cảm khi nhìn về phía chàng tria
kia. Cô đang làm anh ta cười hòa.
- Anh không thấy mình thừa thãi và vô duyên khi cứ nhìn vào hai người sao ? -
Khả Vy tiến lên đi cùng Gia Minh, tạo điều kiện thuận lợi cho Đông Kỳ, quan
điểm của cô không hề đối lập, cô muốn giữ cho mình chút gì nồng nàn, cũng như
mang tới cho người anh em những giây phút rồi chỉ còn lại là kỉ niệm.
- Còn cô không thấy hãnh diện khi đi cùng tôi ư ? Coi cái tóc cũng có thẩm mĩ
đấy ! Nhìn trẻ được hai - Khả Vy toe toét làm điệu mái tóc, cô mà lùi lại được
hai tuổi thì anh cứ nói quá - ngày !
Cô lập tức tiu ngỉu bẹo mạnh vào bắp tay anh.
- Đồ đểu ! Còn anh, càng ngày tôi càng thấy anh già ! - Nếu đủ chiều cao cô sẵn
sàng chơi lại trò rẽ ngôi giữa đối với nạn nhân tiếp theo.
- Thì làm sao ? Đàn ông càng chững tuổi càng có giá !
Khả Vy hằm mặt, kiểu nói chuyện của hắn làm người khác không thiết tiếp nữa vì
cay cú.