Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3540 lượt.

bên eo.

- Đừng ! - Khả Vy bịp chặt tai anh lại, sượng sùng - Làm gì nghe được,... còn
bé mà ! - chính xác thì làm gì có, dẫu thêm nhiều thời gian nữa thì cục silicon
cũng chẳng động đậy.

- Ấy, dạo này em mập ra ! Bé con càng lớn càng bụ bẫm ! Tính ra mới có hai tám
ngày. Nhưng sao chân tay em vẫn gầy nhẳng !

Làn da Khả Vy sởn da gà, sống lưng lạnh toát, thắt tim cô lại bởi niềm tin của
anh. Cô còn quá trẻ để hiểu được niềm vui của bậc cha mẹ khi Thượng đế mang trẻ
con tới với họ, còn Lạc Thiên, anh đã sẵn sàng để chịu một cú sốc chưa.

- Anh nhất định phải làm một người bố tốt nhé ! - Câu này đặc biệt dành cho bé
con. Khả Vy nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt thành khẩn. Cô không muốn bé con ấy
chịu như mình, không cha mẹ. Nếu đối xử với bé tốt thì dẫu có là một ông bố
nuôi hay bà mẹ thiếu kinh nghiệm bé cũng bớt tủi hờn.

- Anh hứa ! - Lạc Thiên véo lên chiếc mũi nhỏ của cô, anh cũng biết ở tuần tuổi
này bé con còn bé tí tẹo, không thể cảm nhận được gì - Coi nào, em nên nghe
nhạc giao hưởng để kích thích não bộ cho con, tránh ăn gan, uống nhiều sữa bột
để tăng canxi cho cột sống, và còn... - Lạc Thiên ra vẻ bí hiểm.

- Còn gì nữa ? - Khả Vy nhíu mày, cô chủ động luồn tay anh đặt lên lớp áo trên
bụng mình, ngỡ như mình là một phụ nữ đang mang thiên chức thật sự.

- Thôi, anh không nói đâu, em hung dữ lắm ! - Lạc Thiên rụt tay lại, đứng dậy
lẩn tránh.

- Em cũng không quan tâm lắm, anh nói thì em nghe, còn không thì cũng không tò
mò ! Lúc nãy em vào phòng thấy anh giật mình gấp quyển sổ lại, anh đã làm gì ?

- Kệ em đấy, tự đi mà kiểm tra ! - Lạc Thiên dựa lưng vào tủ gãi đầu, cô không
tò mò thật ư.

Khả Vy liếc anh rồi ra bàn, lật từng trang của cuốn album.

Những tấm hình cô chụp chung với người mẫu nam đều bị “công nghệ hóa” theo cách
thủ công, khuôn mặt của người mẫu đều bị bút dạ tô kín, rồi dán đè ông chồng
Cao Lạc Thiên lên.

- Anh bôi mèo vào kỉ niệm của em đấy à ? Tô thì nhoen nhoét, người ta dán băng
dính hai mặt chứ dán băng dính trắng làm gì ! - Nhưng cô không trách, nụ cười
tỏa sáng trên bờ môi, cô đặt ngón trỏ vào khuôn mặt của anh trong bức hình.

- Công sức của cả một ngày đấy ! Để như thế dê con lớn lên nhìn thấy lại bảo bố
đi thẩm mĩ mặt. Tốt nhất hôm nào đi chụp lại hoàn toàn !

- Hóa ra anh vừa chụp rồi dán à ! - Khả Vy hạnh phúc vô cùng. Hôm đó những kĩ
thuật viên đã ghép ảnh Lạc Thiên chụp chung với Nhược Lam để ra ảnh cưới của cô
thì hôm nay, niềm vui nhân ba khi chính tay anh là người lắp ráp. - Em thích
kiểu đầu bổ đôi của anh cơ ! - Khả Vy vẫn híp mắt toe toét.

- Cái đồ ! Nhớ đấy, lần sau có gì phải rủ anh đi cùng, đừng có tự mình... không
hay chút nào cả ! - Lạc Thiên quở trách, - Em tưởng phụ nữ để mái giữa mà không
kì cục à !

- Này anh, cái mà anh định dặn dò em khi nãy là gì ? Cũng không đáng để nghe
nhưng anh nói thử xem có gì mới mẻ không ? - thú thực ai khi bị người khác định
nói rồi lại thôi chẳng tò mò.

- Ấy da, em thích nghe lại còn chối ! Nếu bụng tròn to là con gái, bụng nhỏ hơn
là bé trai !

- Cái này em biết ! - Cô hướng lên nhìn anh.

- Còn điều này nữa... - Lạc Thiên đưa tay ho nhẹ, quay mặt ra phía ban công.

- Nói thì nói đại cho rồi ! - Thái độ không mấy bình thường của anh càng làm cô
muốn biết.

- Người ta nói... thì là trích từ cẩm nang mang bầu... không phải anh nghĩ ra
đâu đấy... họ khuyên rằng...

- Anh mắc tật lai dai rồi đấy, nói cho rõ nào !

- Nếu không cho chồng - Lạc Thiên như mắc chấy trên đầu, anh gãi mạnh hơn - ...
nếu không cho chồng chạm vào người là không có sữa cho em bé đâu !

Chương 12.4: Vén bức màn
sự thật

- ... Chạm nghĩa là sao ?... - Khả Vy nói bốn tiếng rồi im như tờ. Sắc
mặt anh đỏ hồng lên trong khi cô tái mét, cô ngẫm kĩ từ “chạm” rồi mới bừng
tỉnh - Này, đàn ông các người có máu dê à ? Ngày hôm nay anh quanh quẩn với mấy
thứ vớ va vớ vẩn ư ?

- Em nghĩ linh tinh cái gì đấy hả ? Anh chỉ truyền đạt y nguyên lời khuyên của
ông cha ta để lại, do cái đầu đen tối của em hết đấy ! Biết thế không nói nữa !
- Lạc Thiên cãi cùn. - Em có biết định nghĩa của động từ đấy là thế nào không ?

- Chẳng nhẽ lại là dùng tay chạm màn hình cảm ứng hả ? - Khả Vy cũng đã từng
tìm hiểu về tác phong và cẩm nang của phụ nữ mang thai, lúc ấy cô đơn thuần chỉ
nghĩ là gác chân lên cái gối ôm 37ºC, mà không hay các chị em trong đấy bình
luận bla bla bla.

- Ừ ! Đúng đấy ! - Còn Lạc Thiên, với tư cách giảng giải cho người chỉ mới ngấp
nghé sang tuổi công dân đang cố thể hiện mình chỉ suy diễn từ ngữ theo nghĩa
đen, không hơn. Anh giơ chiếc điện thoại lên rồi tì ngón tay làm mẫu - Như thế
này gọi là touch cưng à ! - quẹt lên màn hình đường trái tim méo xẹo.

Khả Vy dè chừng nhìn anh, cô giữ khoảng một mét rưỡi giữa cả hai.

- À nhầm, gọi là collision thì chuẩn hơn ! - Lạc Thiên che miệng, anh dùng từ
hơi nặng rồi, cùng mang


Polly po-cket