Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3542 lượt.

>Trên con đường chứa chan ánh nắng, làn gió hiếm hoi thổi lâng lâng lòng người,
con đường trải dài đến ngút ngàn, có trái tim vẫn sống khi chiếc chìa khóa nắm
giữ thuộc về nơi khác, nó đang được đứng và cất tiếng nói của mình, được rung
động đón nhận niềm vui, sự sẻ chia mà vắng bóng nỗi buồn.

- Cái trò con rắn chán ngắt ! Người ta thiết kế ra chỉ dành cho mấy người ngàn
dở thôi nhỉ ! - Khả Vy đang muốn cảm ơn về chiếc điện thoại nhưng không đời nào
cô nói tử tế với Vũ Gia Minh.

- Chỉ những người kém hiểu biết, bất tài mới đi chê bai thú vui phổ biến. Có kẻ
chơi kém đổ tại hoàn cảnh !

- Này, tôi mới chơi nên... thiếu kinh nghiêm.

- Đấy, nói như thế nghe còn lọt tai. Xem ra cô cần thầy phụ đạo cho môn giải
trí “khó nhằn” này rồi ! - Câu nói thay lời đề nghị “hãy quy phục thầy, thầy sẽ
chỉ mánh cho trò biết”, Vũ Gia Minh phá lên cười lớn. Họ mải mê châm chọc nhau
đến nỗi chẳng còn nghĩ tới bạn đồng hành lúc trước.

- Xì xì xì, anh thôi đi... Tôi định cảm ơn vì món quà đó nhưng thôi, bỏ đi !

- Ố ồ, nhận lòng thành thì tôi sẵn lòng, cô muốn báo đáp thì tôi xin !

Mặt anh rõ rất khả ố, cô ngập ngừng trong giây lát rồi cũng tìm ra một nơi lý
tưởng để giải trí.

- Được thôi, tôi sẽ chiêu đãi anh một bữa lòng lợn tiết canh ! Ok ?

- Có thế chứ, đó là món khoái khẩu của tôi mà !

- Nhưng địa điểm là do tôi chọn lựa !

Vũ Gia Minh hai tay chống hông nhìn ngó cái sạp thấp lè tè của quán ăn, anh
không rõ chủ quán có ý bố trí đồ đạc theo nguyên tắc càng giản dị, đơn sơ mộc
mạc là đẹp hay thế nào khác, cảm quan cho thấy sự ọp ẹp, không vệ sinh an toàn
thực phẩm.

- Chị Vy, chúng ta không nên ăn ở đây, không tốt cho sức khỏe của chị đâu ! -
Nhược Lam dè chừng đứng trước quán.

- Không vấn đề, hôm nay tôi muốn làm những điều mình thích ! Được không chị ? -
Khả Vy hỏi lại, cô không biết Nhược Lam có đủ thánh thiện khi chấp nhận lấy một
người chồng đã có con với vợ trước, à, mà vợ hờ trước. Họ giấu Lạc Thiên ắt sẽ
giấu cả cô gái này. Điều đáng sợ nhất là Nhược Lam không còn thương Lạc Thiên
như ban đầu, tại vì sự chen lấn của mình, cô luôn mong sau mình anh sẽ tìm được
một nửa hoàn thiện. Vì sao cô ích kỉ, nửa cô muốn Triệu Đông Kỳ giữ chặt người
con gái kia, nửa lại muốn cô ấy phải dành cho Lạc Thiên, điều cô bất lực là
tình yêu không có mắt, nó nối hai con người xích lại gần, và cũng tàn nhẫn chỉ
để một người hướng về phía đằng ấy, ôm mối đơn phương.

- Này, qua giai đoạn nghén rồi hả ?

- ... - Khả Vy ngước lên nhìn Gia Minh, giễu cợt của anh phần nào giải tỏa nỗi
lòng thay. Cô bặm môi lườm anh chằm chằm, giá mà mọi người đều tiếp nhận sự
thật dễ dàng như anh, bao gồm cả Lạc Thiên.

Chương 12.3: Vén bức màn
sự thật

Kết thúc một ngày thú vị, lúc này Khả Vy cảm thấy tốt hơn để trở về nhà. Không
phủ nhận trong suốt thời gian đi cùng Vũ Gia Minh cô đặt Lạc Thiên vào chiếc
hộp.

Cô đang tìm cách lấy lại thăng bằng trong cuộc sống gia đình, trong cô tồn tại
duy nhất một khái niệm nhà, ngoài ngôi nhà có những bông hoa nhỏ li ti trước
cổng, với một người thân không ruột thịt nhưng là quan trọng nhất thì không có
địa điểm nào thích hợp hơn. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà cô đã nặng lời với
anh, cô hiểu điều đó đồng nghĩa với việc xới tung mảnh đất con tim mình, đau
đớn và dằn vặt đến thế,...

- Cô đi đâu giờ mới về ?

- Dạ, cháu... gặp một hai người bạn cũ. Anh Thiên ở trên phòng... ?

- Chết, cái bụng giả đâu mang vào người, cậu chủ nhìn thấy thì nguy ! - Bà soi
cô từ trên xuống dưới, bụi bặm và không gọn gàng.

- Dạ ? Cháu...

- Lẹ lên không Lạc Thiên nhìn thấy thì dở, cậu chủ quan tâm đến chuyện này lắm
!

- Nhưng... cháu làm thất lạc mất rồi ?

- Cô lảm nhảm cái gì thế ? Không thích cũng phải đeo, mau !

- Thật ra thì... cái lớp cao su bị tuột, nó rơi lúc nào cháu cũng không để ý !
Cháu... - Khả Vy biết lí do này nghe chừng như một đứa trẻ đi trên đường làm
rơi dép mà mẹ nó đã cài cẩn thận, biết thế khi ấy cô đừng nghe Triệu Đông Kỳ
xúi dại. - À, hay cháu lắp vòng của tuần tiếp theo thay thế được không...?

- Chứ còn làm gì nữa ! Cô lôi thôi luộm thuộm vô tổ chức vừa vừa thôi,... nguy
rồi... cậu chủ đang ở trong phòng cô !

Khả Vy cùng bà quản gia canh chừng từng động tĩnh qua khe cửa, sau khi thống
nhất cô từ tốn bước vào.

- Ôi, mệt quá ! - Đặt mình xuống giường, cô vội vàng đắp chăn lên bụng che
chắn.

- Em về rồi à ! - Lạc Thiên giật mình gập quyển album ảnh cưới lại, anh dồn sự
quan tâm về phía đầu giường.

- Ờ, anh Thiên phải không ? Lấy hộ dê con cốc nước, bé đang khát !

- Em đi những đâu ? À, anh không có ý giám sát, cảm thấy khó chịu lắm à ? Muốn
ăn gì không ?

- Không, anh lấy cho em cốc nước ! Vậy thôi ! Em thích uống nước có chút đường,
anh chịu khó xuống bếp nhé ! - Cô làm bộ nhăn nhó, đặt tay lên đầu ngăn không
cho anh chạm vào trán mình.