XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3523 lượt.

on, đọng lại rồi bị trượt theo căng mịn biến mất. Đôi
vai bần bật và co rúm, mái tóc ngắn rũ rượi phủ qua mặt, màu mắt nâu đã hoen đỏ
nhòe.

- Khóc trên vai tôi đây này ! - Gia Minh ngồi xích lại hơn, mang thương cảm đôi
chút, anh dang cánh tay.

Từ từ cô đổ hẳn vào thân hình cao lớn để khóc, áp hẳn khuôn mặt nơi bộ ngực ấm
áp. Cô gào lên những tiếng vô nghĩa, rõ ý nhất là hai tiếng “Mẹ ơi”. Đó không
chỉ oán trách bậc làm cha mẹ xấu xố, hay khóc thay tập hợp chất hóa học nhân
tạo hai ba tiếng một ngày cư ngụ trên thân thể, mà còn là bức thông điệp gửi
tới người mẹ cô vẫn gọi trước mặt Lạc Thiên - Cao phu nhân, mong bà cho cô thêm
không khí để thở với.

- Tôi muốn dừng lại hết tất cả, chấm dứt mọi dối trá. Tôi muốn bình thản sống,
anh chỉ cho tôi phải làm thế nào bây giờ, hay anh nói hết cho Lạc Thiên nghe
giùm tôi, nói rằng giữa cả hai chẳng có dê con nào cả.

Vũ Gia Minh không dùng ngôn ngữ âm thanh mà nhờ bàn tay ôm cô vào lòng. Cử chỉ
âu yếm đến từ trái tim cộc cằn, thô lỗ mà chứa chan ý nguyện sẻ chia.

- Không có mẹ khổ lắm phải không ? - Anh buông một lời nói bắt dúng dòng cảm
xúc mãnh liệt ứa tràn của Khả Vy.

- Anh làm sao hiểu được tôi chứ, anh có quá nhiều thứ còn tôi thì không gì cả!
Nếu có mẹ, có cha, tôi đã không phải lấy chồng như thế. - cô ngửng lên nhìn
anh, không muốn rời khỏi dù phải nghiêng người để được tồn tại trong trạng thái
ấy.

- Nếu có mẹ tôi đã không phải là Vũ Gia Minh chuyên hoạt động câu lạc bộ đêm
rồi ! Cái nghề này luôn bị đánh giá...

- Tôi sẽ nói cho anh biết cuộc đời tôi, đổi lại anh kể cho tôi nghe nhé ! - Khả
Vy cho phép đôi mắt kia chạm ngưỡng tâm hồn, tuy nhiên còn phụ thuộc vào mứa độ
tin cậy của anh đặt vào cô.

- Nhắc lại làm gì, mọi chuyện đều đã qua rồi.

- Cha anh không tốt à ? Anh đã từng nhắc tới cả cha và mẹ, mẹ anh vẫn còn mà ?
Nói cho tôi biết đi, tôi sẽ giữ bí mật.

- Haiz, tôi mất từ khi sinh tôi, bà già tôi buộc phải gọi là mẹ hiện giờ là mụ
dì ghẻ. Tôi chẳng có tình thương, mụ dì ghẻ thì cứ quấn lấy cha, ông ta lo kiếm
tiền, và hưởng thụ cái đẹp, lúc nào tiền và sắc cũng song hành, bỏ bê con cái.
Tôi làm quen với việc tự chi tiêu đồng tiền từ nhỏ, trước mặt ông, mụ ta giả vờ
thương tôi nhất, còn sau mặt thì cô lập tôi, ném cho ít tiền linh tinh để khuất
mắt. Đến khi mười tám tôi làm hồ sơ thi cảnh sát, tôi nghĩ nếu mẹ còn sống thì
bà sẽ luôn ủng hộ vì ngày trước bà cũng theo học ngành này nhưng lấy chồng nên
bỏ dở. Cha tôi thì lại muốn con kế nghiệp cái nghề xây dựng, hai đứa em cùng
cha khác mẹ là con gái, suốt ngày vặt tiền bà ta mà ăn chơi lêu lổng, đã lâu
lắm có thấy chúng về nhà đâu, chúng mọc rễ ở cái xó bên Tây nào rồi. Ông bà
chán, nên đành hy vọng vào mỗi thằng con cả này, rất tiếc tôi cũng có hơn gì
hai đứa, cũng ham chơi la cà, có điều biết nghĩ hơn chúng !

- Như vậy họ trông đợi vào anh rất nhiều, họ nghĩ tốt cho anh đấy chứ, làm
doanh nhân không phải sẽ ổn định và an toàn hơn công việc hiện tại sao ?

- Cha tôi thì không nói, ông ta vì muốn nhàn thân, có người lo liệu công ty,
già rồi thì nghĩ thế không sai. Nhưng mụ ta muốn kiếm lời từ việc chuyển nhượng
các vũ trường của tôi nếu không hoạt động nữa, mụ lấy tiền để đắp cho các con
mụ trác táng. Còn hai đứa chúng đâu coi tôi ra gì, chưa từng gọi một tiếng anh.
Điều quan trọng nhất là tôi không có hứng thú, đam mê và khả năng làm doanh
nghiệp.

- Cứ không thích là được lựa chọn à ?

- Tại sao lại không ?

Khả Vy gật đầu ngước nhìn anh, đơm đầy chí khí.

- Cô muốn thử làm cảnh sát bắn súng pằng chéo không ?

Thêm một lần cô bị cuốn vào thế giới của anh, được cùng con người tự toại vô lo
này vẽ lên dòng cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

Sau hai lăm phút chạy xe, Gia Minh dẫn cô băng qua nhà thi đấu thành phố tới
sàn bắn.

- Bắn !

- Đoàng ! Đoàng ! Đoàng !

Tạp âm từ các phòng tập luyện vang lên ồn ào, mỗi tiếng hô khẳng khái đi kèm
hành động đồng đều thả cò súng vang lên trong dãy hành lang trải dài.

- Bạo lực ! - Khả Vy theo dõi mấy xạ thủ nam nhằm thẳng vào hồng tâm từ cự li
xa rồi bắn đoàng. Trông họ dứt khoát từ mọi động tác, vì thế viên đạn không thể
từ chối lao về tầm hướng bắn. Cô theo anh chọn phòng hai người.

- Thế mà muốn làm cảnh sát !? Đạn là bi sắt, bắn chơi thử cảm giác để giải trí
thôi ! - Gia Minh nhếch mép, anh xoay đầu cô nhìn thẳng thay vì cứ ngó nghiêng
hết bên này sang bên khác.

Ngăn cách mỗi phòng là tấm kính thủy tinh hữu cơ chống chịu va đập và cách âm,
khi đã đóng cửa phòng mình thì chẳng còn nghe những tiếng súng nổ của “hàng
xóm”. Vũ Gia Minh chỉ cô cách sử dụng và chỉnh tọa độ như người phòng bên.

- Đó, nhìn tôi làm mẫu đây này ! - Anh quệt tay vào mũi ra oai, xác định mục
tiêu bằng một con mắt, kĩ càng đặt hướng lòng súng.

Khả Vy nom anh chuyên nghiệp hệt như đã có nhiều năm tay nghề khoác lên mình
trang phục quân đội, cô ti hí và ấn chặt bảo vệ tai h