Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3524 lượt.
iết tôi đẹp cơ đấy ! Hiểu rồi, ý cô tôi giống minh tinh màn
bạc chứ gì, nói đúng ghê !
- Tôi muốn đấu khẩu với anh để không nghĩ đến những chuyện đau lòng nữa. - Vài
phút ngắn ngủi thôi cũng được, ngoài việc nhắm mắt hình dung ra khuôn mặt Lạc
Thiên, Khả Vy tìm đến Gia Minh mong nguôi ngoai.
Anh xoay cả người về phía cô, đợi xem cô còn định nói gì hơn nữa, nhưng không.
- Thế là tôi ở đây để luyện nói cùng cô ! Nói xem buồn chuyện gì ? Chắc vì bản
tính thổ dân không ai ưa nổi nên mới vậy !
- Ha ha, tôi chẳng cười được đâu ! - Khả Vy nhoẻn bờ môi, từ “ha ha” phát âm
nhạt nhẽo. - Tôi... cần một người bạn... lắm !
Nước mặt cô chực trào. Bên ngoài chiếc ô tô, ngọn gió lang thang vờn những
chiếc lá lìa cành, từng tốp học sinh với màu áo trắng sáng đi dàn hàng trên vỉa
hè. Tan trường, các em túm năm tụm ba ra về, sôi nổi các chủ đề xoay quanh cuộc
sống, câu chuyện liến thoắng từ kẻ nói và luôn có những câu đế thêm của đám
bạn, tức là có người nghe mà Khả Vy chẳng biết ngỏ lời cùng ai. Và kể cả có cô cũng
đâu thể mở lòng diễn đạt thành lời. Cô chỉ biết dùng đôi tai lắng nghe tiếng hò
hét, dùng con mắt để hình dung mình là một trong số học sinh ấy, dùng con tim
để được khoác trên mình màu áo tuổi ngây thơ.
- Làm học sinh có gì sướng ? Suốt ngày kiểm tra, thi mới chẳng thố, tôi ngày
xưa toàn quay bài ! Ha ha ! Điểm vẫn cao chót vót !
- Dơ chưa, quay cóp có gì hay mà đem ra khoe ! Đồ học kém ! - chẳng mấy ai thẳn
thắn bộc lộ quá khứ kiểu Gia Minh, Khả Vy bĩu môi nhưng rất thích nghe tiếp.
- Ai nói cô thế, trừ môn Văn, Sử, Địa thì Toán, Lý, Hóa tôi cực đỉnh luôn ! Cả
tiếng Anh nữa, tôi nói chỉ gió đuổi kịp ! - anh nói trong khi đôi mắt liếc cô
dè chừng.
- Hừ, ai biết được anh bịa chứ, nhưng tôi tin anh học văn chậm tiến nhất lớp,
hình như anh chưa hiểu định nghĩa của các từ ngữ, đã khi nào thấy nói tử tế với
người khác được đâu !
- Còn hơn cô, đến tuổi này rồi còn phải có thầy dậy chính tả ! Đi nước ngoài
lắm vào rồi quên tiếng mẹ đẻ. Mà nghi lắm cơ, chắc cô sang bên ấy làm hộ lí
nhể, làm vụng về quá bị quăng về nước. Nhìn cô chẳng có số xuất ngoại tẹo nào !
- Gia Minh hứng chí nói dài.
- Ai cho phép anh nói tôi như thế chứ ? Mà làm hộ lí thì có sao, bọn nhà giàu
các anh khinh người quá đáng đấy, không có người giúp việc thì anh lấy đâu ra
quần áo mặc, cơm ăn ba bữa, hứ ! - Cô quay ngoắt đi, bản thân cô cũng chỉ được
làm cô hầu gái cho Lạc Thiên mà thôi, sự thật là thế đấy, không thay đổi.
- Cô thấy tôi chê trách nghề đó gì chưa nào, tôi nói riêng mình cô thôi mà, cái
đồ khó ưa, tên Lạc Thiên chấp nhận lấy cô cũng lạ thật đấy ! Yêu làm sao được
người như cô ! - biết thế thà anh ngồi uống nước bàn chuyện làm ăn khó nhằn con
hơn tàm phào với cái đứa này.
- Đúng thế, - âm thanh trầm xuống từ cuống họng - Tôi thì ai thương được ! Lạc
Thiên lấy tôi vì lí do gì ư, tôi không biết, chắc chắn không xuất phát từ tình
yêu rồi ! - Khả Vy giật mình trước câu nói của Gia Minh.
- Cô nói linh tinh quá, hắn rất thương con, nhắc tới tên cô là nét mặt giãn ra,
cười toe, hào hứng, không phải vợ là số một thì còn là gì ?... Đừng bi quan như
thế ! - Gia Minh bắt gặp ánh mắt hoảng loạn của Khả Vy qua lớp kính gương, anh
gợi cách an ủi, không đứng ngoài lề.
Ngay cả người ngoài cũng biết Lạc Thiên dành tình cảm lớn cho con như thế thì
làm sao cô sống tiếp được trong anh ấy đây, dối trá, anh sẽ chỉ vào mặt cô và
nói như vậy tại thời điểm không còn xa nữa. Cô run rẩy gỡ bỏ lớp thai giả,
nghiền chặt đầu ngón tay mà khóc nức nở.
- Khả Vy, cô... cô gạt mọi người bằng cái bị này sao ? - Vũ Gia Minh sửng sốt
trước tấm silicon vừa được gỡ ra, nhìn nó hoàn hảo như một miếng thịt được bọc
da nhân tạo cầu kì.
- Phải, tôi lừa lọc Lạc Thiên, tôi nói là mình có em bé hòng được tồn tại trong
ngôi nhà ấy, tôi giả vờ nghén rồi bắt chước mọi thứ của một bà bầu, tôi đâu có
đủ tư cách làm vợ ngoại trừ kế hoạch này.
- Cô... thủ đoạn đến thế ư ? - Gia Minh không cố tìm một từ nào bớt căng thẳng
để nói. Như vậy tức là Lạc Thiên chưa hay, anh chỉ thấy mớ dây xoắn xít không
đầu đuôi ngự trị nơi cô gái này.
- Sao không một ai đứng về phía tôi cả, mình tôi nghĩ ra hết được chúng ư, tôi
kiếm đâu ra những túi thai giả cơ chứ, tôi đang yên bình ở cô nhi viện thì gặp
Lạc Thiên bằng cách nào đây ?... - Khả Vy trong nỗi uất ức giãi bày nút thắt,
đối với cô Gia Minh có biết tường tận thì cũng chẳng đáng sợ bằng một sự thật
bé xíu xiu mà Lạc Thiên hay.
Vũ Gia Minh vỗ ba phát nhẹ bẫng lên lưng Khả Vy để cô giữ bình tĩnh, anh chưa
hiểu được hết những ý cô nói nhưng khóc ròng thế này hẳn cô ngã gục thật rồi.
Trong tiếng thảm thiết không có lấy tia mong manh tốt đẹp, toàn những yếu ớt,
vô vọng, ân hận và trái ngang.
Khả Vy hất tay anh ra, thút thít như đứa bé còn nằm nôi bị bắt câm nín, tâm hồn
cô mềm nhũn y sợi bún, hoặc giòn tan vỡ vụn khi lỡ ai chọc vào. Giọt mặn chát
không thẩm thấm qua silic