Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3528 lượt.

Khả Vy vào lòng.

- Trời, tôi tưởng kẻ thương gia, làm ăn như tôi hoặc hay khởi công các công
trình như cha tôi mới cần xem ngày giờ cho đẹp, anh cần gì chứ. Ha ha, hay định
chọn ngày giờ sinh con cho đẹp, như thế không tốt cho trẻ con đâu ! - Vũ Gia
Minh càng ngày càng thấy anh phát cuồng vì cái thai giả rồi, nếu không giữ lời
hứa với Khả Vy chắc anh cũng kéo ra một góc kiểm tra thần kinh giúp.

- Không, Khả Vy nhà tôi cắt tóc ngắn vì muốn sinh con trai, chẳng hiểu anh dẫn
vợ tôi đi xem nhà thầy nào mà lại có lời khuyên kì cục đến vậy. Tôi định trực
tiếp đưa cô ấy đi, lời thầy nói chỉ nên tin một phần. Tôi muốn đặt tên cho con
!

- Lại chuyện đặt tên ! - Tuấn Kiệt nhấp ly trà, - Lạc Thiên à, cậu thành ông bố
thực thụ rồi.

- Tôi đã từng dẫn vợ anh đi xem tướng hồi nào ? Sao tôi không có ấn tượng nhỉ ?
Còn cái vụ cắt tóc,... - Gia Minh bản tính nghĩ sao nói vậy, khi đoán ý Khả Vy
anh lập tức chữa cháy - À, hôm ấy tôi thất lễ ra khỏi bữa tiệc của anh, đi có
chút việc, trên đường đi về tình cờ gặp Khả Vy, cô ấy nhờ tôi cho về cùng,
chẳng nhớ ai là người khơi chuyện bói toán, thế là cô ấy nằng nặc đòi tôi chở
đi. - Cô nàng Khả Vy này nghĩ gì mà cho rằng mình đưa cô ta đi coi bói, đúng là
nói dối không biết đường. Dù sao mình không bảo giữ kín giúp chuyện người bạn
mà cô ta tự giác thế cũng tốt.

- Hai người đi có lâu không ? - Lạc Thiên thấy nhói tim lần nữa.

- Có một lát thôi mà ! - Vũ Gia Minh cười trừ. - Xem bói thì tốn có mấy thời
giờ.

Khả Vy, em gạt anh lần ấy là lần thứ mấy vậy ? Lạc Thiên nắm siết bàn tay, hằn
những vệt móng vào da thịt. Càng ngày cô càng châm kim vào ngực anh, những cái
châm dứt khoát và vô tình.

Vũ Gia Minh thấy Lạc Thiên nhăn mặt, vừa lúc điện thoại đổ chuông. Số điện
thoại của Khả Vy, cô xin số anh từ hôm trước, có chuyện gì mà tự nhiên gọi.

- Alo ! - Trước mặt hai người kia, anh vẫn thản nhiên nghe.

- Tôi Khả Vy đây, anh có rảnh không ? Làm chỗ xả hơi cho tôi với !

- Con nhỏ này, tôi hãi mấy thứ từ cô lắm rồi, cái quán ăn rẻ tiền cô mời hôm
trước làm tôi ngộ độc lên xuống đấy ! - anh để ý thấy chất giọng bên đầu dây có
phần bị nghẹn.

- Anh Kỳ và chị Nhược Lam, cả tôi nữa có bị làm sao đâu, anh nói dối. Đi
cùng tôi một lát đi mà !

- Ơ hay ! - Anh chưa kịp nói gì cô đã nói địa chỉ và cúp máy.

Vũ Gia Minh bỏ điện thoại vào túi quần, đem theo chút thắc mắc, gia đình nhà
này cứ nửa ảo nửa thật, trước mặt Lạc Thiên và lời đề nghị mang nhiều cầu khiến
của Khả Vy, anh đứng dậy ra về.

- Ha, em gái nào rủ rê được anh Gia Minh đi chơi thật tài quá xá ! - Tuấn Kiệt
vặn vẹo.

- Gì ? Con nhỏ lắm chuyện Kh... - Vũ Gia Minh dừng lại đúng lúc, anh cáo từ hai
người rồi lái xe đến chỗ hẹn.

Chương 12.11: Vén bức
màn sự thật

< Chap này tình hình khả quan hơn
một cút. Tuy nhiên tâm trạng tác giả thì xuống dốc, dạo này lười học quá, kết
quả học tập vì ảnh hưởng từ truyện dẫn tới nghiêm trọng... Haiz, sắp thi rồi...
>

- Có việc gì mà kêu tôi ra đây ? Cô có biết tôi là người của công việc
không ?

Gia Minh vừa đặt chân xuống vỉa hè, chau mày trước cơn chói chang, nền trời
không gợn mây. Anh nheo mắt tiến lại cô gái mặc màu áo của nắng, giọng hóm
hỉnh.

- Vậy à, làm phiền anh rồi, về đi nhé. - Khả Vy dụi mắt, không giấu giếm hụt
hẫng. Sắc mặt cô thay đổi hai lần, từ âu phiền sang chào đón, rồi lại về với ủ
dũ, vẫn ngồi so vai.

- Về đây ! - Vũ Gia Minh trở lại xe, anh tra chìa khởi động máy, đánh vô lăng
theo cung tròn bán nguyệt.

- Đồ đáng ghét ! - Khả Vy dựng thân đứng, bất ngờ trước sự phũ phàng của anh.
Vội vàng giọt lệ đánh rơi, cô đúng là chẳng có lấy một người bạn nào cả.

- Lên xe đi, tôi có cần cô yêu quý nhớ nhung gì đâu cơ chứ. Cho cô ghét thoải
mái ! - anh tấp xe vào lề đường, so với vừa rồi thì ô tô quay đầu mũi xe - Cô
muốn đi đâu đây ?

Khả Vy bỏ qua lưỡng lự ngồi vào xe luôn, cô thắt dây an toàn xong xuôi mới ngó
sang anh bật cười. Góc nhìn của anh trong cô trìu mến và thân thiện, cho phép
cô cảm giác được lắng nghe, dù có thể anh chẳng đoái hoài và dùng những từ ngữ
đả kích.

Anh chờ đợi đề xuất, còn cô tìm về tĩnh lặng và thơ thẩn nhìn ra phía con phố
tấp nập người. Gia Minh tắt máy, thi thoảng tay chuyển dịch vô lăng, hai người
đang đi trong sự đứng im của không gian và đổi thay chậm rãi ở nốt nhạc thời
gian.

- Chắc anh muốn biết vì sao tôi lại gọi cho anh chứ ? - Khả Vy buông hơi thở
dài thượt - Mỗi lần nhìn thấy anh tâm trạng tôi đều chuyển hướng. Nhiều lúc
ngứa ngáy, tức giận, căm phẫn thái độ hống hách, khi lại dễ chịu, thoải mái
trải nỗi lòng,... nhìn chung chưa bao giờ khiến tôi buồn cả. Đúng hơn tôi được
tự do nói và làm, kệ xác anh nổi khùng, ha ha,... - tiếng nấc chèn ép cổ họng -
tôi chẳng cần bận tâm địa vị trước anh, dù anh giàu có, anh sở hữu khuôn mặt
điển trai và giống như... (Lạc Thiên) - Khả Vy bỏ ngỏ dấu ba chấm.

- Ái cha cha, cũng b