The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3192 lượt.

, vẻ mặt như cười như không.
"Chú đi." Phương Mộc rũ mí mắt xuống, "Cơm trưa tự mình giải quyết nhé, không muốn làm thì gọi đồ ăn bên ngoài cũng được."
Liêu Á Phàm phun ra một ngụm khói, thình lình trong tay mở ra một bình nhỏ.
"Có muốn thử thứ này chút không?"
Phương Mộc có chút chẳng hiểu ra sao: "Hở?"
"Nước hoa." Liêu Á Phàm giơ tay ném cái lọ tới, "Nam nữ đều dùng được."
Phương Mộc vươn tay tiếp được lọ nước hoa, liếc một cái đặt lại trên kệ giày: "Cám ơn, chú không dùng những thứ này."
"Vẫn cứ dùng đi." Ngữ khí Liêu Á Phàm mập mờ, "Ăn mặc đẹp trai đến vậy —— Không dùng nước hoa rất đáng tiếc."
Trên mặt Phương Mộc có chút khó nén được giận, nhìn chằm chằm Liêu Á Phàm vài giây, mở miệng nói: "Con muốn gì?"
Liêu Á Phàm hừ một tiếng, từ thần tình đùa cợt nhanh chóng đổi thành thù hằn, lập tức, quay người trở vào phòng ngủ, rầm một tiếng đá cửa đóng lại.
Phương Mộc thỏng tay đứng ở cửa, cảm thấy trong lòng càng buồn phiền.
Một đường chạy xe đến phân cục, tình tự buồn bực của Phương Mộc không chút nào giảm bớt. Vừa mới tiến vào sân trong phân cục, liền nhìn thấy Dương Học Vũ mang theo vài người vội vã đi ra.
Phương Mộc tiến lên làm động tác chào hỏi, Dương Học Vũ ừ một tiếng, phản ứng có chút lãnh đạm.
Phương Mộc bị bẽ mặt, hậm hực đi về phía cao ốc của phân cục, mới vừa tới cửa, chợt nghe Dương Học Vũ ở sau người "ê" một tiếng.
Phương Mộc xoay người lại, Dương Học Vũ đi tới trước mặt anh, đưa ra một bức ảnh. Trên bức ảnh, chính là túi nước Khương Duy Lợi chết đuối trong đó.
"Nhãn của túi nước cùng tất cả biểu thị có thể chứng minh xưởng sản xuất đều bị xé xuống. Nhưng mà, thứ này không thuộc đồ dùng thường nhật, lượng bán hẳn sẽ không lớn. Nếu cẩn thận điều tra, có lẽ sẽ tìm được thông tin của người sản xuất và khách hàng."
Phương Mộc gật gật đầu, đó cũng là một mạch suy nghĩ không tồi. Vòng qua động cơ gây án, trực tiếp tra tìm nguồn gốc vật chứng, khả năng càng hữu hiệu.
"Bức ảnh này anh giữ lại, nếu có đầu mối tôi sẽ thông báo cho anh." Dương Học Vũ dừng một chút, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, "Anh hôm nay tới cục. . . . . .Có chuyện gì sao?"
"Chuyện liên quan đến công việc." Phương Mộc suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nên ăn ngay nói thật, "Nhìn xem chỗ Mễ Nam có tiến triển gì không."
Dương Học Vũ ừ một tiếng, cao thấp đánh giá Phương Mộc vài lần, tựa hồ muốn nói ra suy nghĩ của mình. Lúc này, đồng sự chờ đến không nhịn được ấn còi xe thúc giục anh ta, Dương Học Vũ đành hướng Phương Mộc khoát khoát tay, liền xoay người chạy về hướng ô tô.
Phương Mộc đi vào cao ốc phân cục, xuyên qua đại sảnh, bước vào thang máy, vẫn nhìn bức ảnh trong tay.
Túi nước kia rõ ràng đã được sửa đổi qua. Từ thể tích đến xem, nó hẳn được sử dụng để vận tải đường dài. Nguyên mẫu là hình chữ nhật, một mặt bị cắt đứt, sau mép chỉ khâu có dây ni lông xuyên vào, cũng chính là phần miệng túi nhét người chết vào.
Đang nhìn, thang máy đã dừng ở lầu bốn. Phương Mộc cất kỹ bức ảnh, bước ra ngoài.
Mễ Nam như trước đang bận bịu trong phòng dấu chân, bất quá sắc mặc đã hồng nhuận hơn nhiều, nhìn thấy Phương Mộc tiến đến, khó được hướng anh cười cười.
"Anh đã đến rồi?"
"Ừ." Phương Mộc nhìn mặt của cô, "Đã đỡ cảm nhiều chưa?"
"Không sao rồi." Mễ Nam hiển nhiên biết mục đích chuyến đi này của Phương Mộc, trực tiếp cầm lấy giấy tờ photocopy đưa cho anh.
Trên giấy A4 là một ít hoa văn lộn xộn, một số góc trong đó được Mễ Nam dùng bút đỏ khoanh tròn. Phương Mộc nhìn đi nhìn lại mấy lần, vẫn không rõ ra sao. Mễ Nam cười cười, đưa tay lấy tài liệu qua.
"Còn nhớ mô hình dấu chân chúng ta lấy ra đêm đó không?"
Trong đầu Phương Mộc lập tức xuất hiện túi nhựa kia, cùng với mô hình thạch cao cơ hồ vỡ thành bột phấn trong túi nhựa. Chẳng biết tại sao, nhắc tới đêm mưa kia, tâm tình anh trở nên phức tạp, vừa có khó xử, cũng có tiếc nuối, càng nhiều hơn chính là một tia tình cảm ấm áp mơ hồ.
Anh nhanh chóng thu hồi tâm tư, gật gật đầu.
"Em đem khối vỡ còn có thể thành hình sửa sang lại, sau khi thanh lý, lần lượt so sánh một chút, có một vài kết quả không thể xem là thu hoạch."
"Hửm?" Phương Mộc lập tức hưng phấn lên, "Là cái gì?"
"Anh nhìn đây này." Mễ Nam lấy tay chỉa chỉa vòng tròn màu đỏ kia. Dấu vết bị khoanh tròn vô cùng mơ hồ, bất quá, vẫn có thể ngờ ngợ phân biệt ra một ít hoa văn. Nhìn qua là một đường ngang, phía dưới có hai đường tách ra, chỗ đường ngang giao hội, chính giữa đại khái là góc 45 độ. Nhìn qua, như một chữ "Đại" không đầu.
"Đây là?" Phương Mộc nhíu mày.
"Anh lại nhìn cái này một chút xem." Mễ Nam đưa sang tài liệu sao chép, đánh dấu phía trên biểu hiện đây là mẫu dấu chân lấy từ hiện trường án mạng trung học số 47.
Phương Mộc đem hai tờ photocopy đặt trên mặt bàn, so sánh đi so sánh lại, rốt cuộc anh phát hiện một vài chỗ tương tự.
"Hoa văn của đế giày?"
"Đúng." Mễ Nam chỉa chỉa bản photocopy thứ nhất, "Hoa văn này, cùng hoa văn trên đế giày kia rất giống. Đáng tiếc, quá nhỏ, không đủ ho