Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3183 lượt.
ương Học Vũ tại quan điểm này cùng Phương Mộc có điểm khác nhau. Anh ta nghĩ, gọi là quy củ giang hồ, chữ lợi đặt đầu. Nếu giá cả không thể đồng ý, đối với Khương Duy Lợi không biết điều thế này, ra tay hạ sát là có khả năng. Nhưng mà, anh ta cũng cho rằng đối với việc triệu tập đám người Tiết Xí Thịnh sẽ không khiến vụ án có đột phá gì lớn. Tiết Xí Thịnh coi như một người từng trải, theo lý mà nói, không nên làm ra chuyện ngu xuẩn dẫn lửa thiêu thân như thế.
Sự tình không ngoài dự liệu của bọn họ. Cảnh sát thẩm vấn đám người Tiết Xí Thịnh đều không thu được đầu mối nào có giá trị.
Từ điều tra đối với vụ án phát sinh vài ngày trước đây đến xem, những người cùng đám người Tiết Xí Thịnh quan hệ kết giao đều không có tình huống dị thường. Án phát sinh đêm đó, Tiết Xí Thịnh cùng thủ hạ ở nhà hàng Nhạc Sơn Hải Tiên ăn cơm tới 11h. Sau đó, đoàn người lại tới nhà tắm Phủ Sơn Viên. Rạng sáng 1h mới vào hai phòng bao sẵn 1703, 1704 chơi mạt chược tới 9h sáng. Lời khai nói trên được nhân viên trong nhà hàng Nhạc Sơn Hải Tiên và nhà tắm Phủ Sơn Viên chứng thật, qua điều tra lấy được từ máy quay theo dõi của hai nơi đó, chứng thật lời khai của đám người Tiết Xí Thịnh là sự thật. Về phần nguyên nhân Tiết Xí Thịnh mưu đồ chạy ra nước ngoài, Tiết Xí Thịnh vẫn nhất quyết không khai, cố gắng lảng tránh thẩm vấn. Qua điều tra sâu xa, Tiết Xí Thịnh phải khai báo chuyện cố ý phá hoại tài sản và gây hấn sinh sự, tụ tập dâm loạn trái pháp luật. Trong đó, hành vi của Tiết Xí Thịnh và thủ hạ đã vi phạm đến luật hình sự, chờ được xử lý riêng.
Điểm kết quả ấy, ngay cả thu hoạch ngoài ý muốn cũng không tính, nhiều lắm là trên tổng kết số liệu công tác hàng năm tăng thêm mấy việc không liên quan. Cảnh sát thất vọng. Cảm thấy hưng phấn duy chỉ có truyền thông.
Trong những hành vi bất hợp pháp mà Tiết Xí Thịnh khai báo, có một chi tiết khiến truyền thông chú ý. Tiết Xí Thịnh vì để phô trương, ra oai, có khi sẽ bảo thủ hạ tạm thời thuê một số người đến "Làm màu". Trong đó, có một số là trẻ vị thành niên thuê từ những trường trung học phụ cận. Tiết Xí Thịnh giao cho thủ hạ mỗi người một trăm tệ "Phí lên sân khấu", trải qua tầng tầng bóc lột, đến tay đám thiếu niên này chỉ còn 20 tệ. Song, chút tiền ít ỏi này cũng đủ làm cho đám thiếu niên bon chen. Một thiếu niên được phỏng vấn nói, việc này kỳ thật không chút khó khăn nào, chỉ cần đi theo là được, không những chi trả phí đi xe, còn bao cơm. Tới hiện trường phá dỡ rồi, chỉ cần cầm dao hoặc gậy gộc đứng đó là xong. . . . . .
Trong tiết mục bản tin buổi sáng của đài truyền hình thành phố C, người dẫn chương trình đang tiến hành phỏng vấn thiếu niên này. Mặc dù vùng mắt của thiếu niên đã được làm nhòe , vẫn có thể cảm thấy sự thẫn thờ và lạnh lùng trên khuôn mặt nọ.
"Nếu phải động thủ đánh người thì sao?"
"Vậy phải thêm tiền."
"Thêm bao nhiêu?"
"Hai trăm."
Người dẫn chương trình dừng một chút, tựa hồ đang khống chế tâm tình.
"Em dám xuống tay đánh người sao?"
"Ban đầu cũng không dám, sau này bọn họ đều đánh, tôi cũng đánh." Thiếu niên cúi đầu.
"Bọn họ là ai?"
"Bạn học."
"Bọn họ tại sao dám xuống tay?"
"Vì tiền đó." Thiếu niên đột nhiên nở nụ cười, "Có tiền có thể đến tiệm net, có thể mua đồ chơi, còn có thể mua được thức ăn ngon. . . . . ."
Phương Mộc đang ăn điểm tâm đẩy bát ra, cảm thấy trong lòng buồn phiền đến hoảng.
"Đám ranh con này!" Anh thấp giọng mắng, chợt tự giác lỡ lời, vội vàng thoáng nhìn Liêu Á Phàm bên cạnh.
Chưa lâu trước đây, cô cũng là một trong những đám thiếu niên hỗn tạp đầu đường xó chợ, ra vào nơi chốn bất lương này.
Liêu Á Phàm chẳng chút phản ứng, như trước cúi đầu, ngụm nhỏ uống sữa đậu nành.
Sau khi từ viện phúc lợi trở về, Liêu Á Phàm trở nên trầm mặc hơn nhiều. Song, Phương Mộc ý thức được, đó cũng không phải trạng thái an tĩnh kéo dài trước kia, mà đã xuất hiện vấn đề mới. Sở dĩ nhận thấy được điểm này, là vì Liêu Á Phàm bắt đầu len lén quan sát anh. Khi đó thỉnh thoảng nhìn kỹ cũng không phải là thiện ý, trong đó bao hàm ngờ vực, xét nét hoặc cái gì đó khác.
Phương Mộc cảm thấy rất không thoải mái, vài lần muốn hỏi Liêu Á Phàm xảy ra chuyện gì. Thế nhưng, mỗi lần như thế, Liêu Á Phàm sẽ trước khi Phương Mộc kịp mở miệng dời ánh mắt hoặc đột nhiên rời đi.
Phương Mộc đầu tiên là bất đắc dĩ, tiếp đó là phát cáu, cuối cùng dứt khoát bỏ qua ý niệm tìm hiểu ngọn ngành trong đầu.
Anh cầm bát đũa bỏ vào trong bồn, nhìn đồng hồ, đưa tay cầm lấy áo sơ mi khoát trên lưng ghế. Mới vừa mặc vào, trong mũi liền xông lên một cỗ mùi mồ hôi nồng nặc. Phương Mộc nhếch nhếch miệng, cởi áo ném vào trong máy giặt, lại ở trong tủ quần áo lục lọi hồi lâu, tìm ra một bộ sơ mi đồng phục chưa khui. Nhìn hơi nước dày đặc trên cửa sổ, Phương Mộc suy nghĩ một chút, lại tìm ra một bộ áo lông màu đen khoác bên ngoài.
Lúc đổi giày ở cửa, Liêu Á Phàm vẫn dựa vào cạnh cửa phòng ngủ nhìn anh từ trên xuống. Phương Mộc buộc xong giày, ngẩng đầu nhìn Liêu Á Phàm, người nọ cầm điếu thuốc