Địa Ngục Mang Tên "ác Qủy" (16+)
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3193 lượt.
ấp dẫn đến hút chất lỏng vào trong phổi, thời gian tử vong cũng sẽ sớm hơn. Bên cạnh đó, thời gian hung thủ cẩn thận thanh lý hiện trường khẳng định vượt quá 3 phút, đợi y thanh lý xong xuôi, cái chết của Khương Duy Lợi đã là chuyện ván đã đóng thuyền, hoàn toàn không cần phải mạo hiểm lưu lại dấu chân mà đứng đó xác nhận.
Vậy, Khương Duy Lợi bị bỏ vào túi nước, sau khi đã phát sinh việc không khống chế được —— đó là một đoạn thời gian ngắn sau khi hoàn thành việc giết người, tại sao hung thủ còn phải nán lại đối diện túi nước một lúc nữa chứ?
Đây thật sự là một kẻ khiến người ta không thể nắm bắt nổi.
Phương Mộc cởi quần áo, tiện tay ném trên ghế. Nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm. Ngồi cả ngày, thắt lưng đau nhức vô cùng, anh co lại trên sofa tiến hành một phen đấu tranh tư tưởng nho nhỏ, quyết định không rửa mặt, trực tiếp đi ngủ.
Nhắm mắt lại, Phương Mộc lập tức cảm thấy huyệt thái dương thình thịch nhảy lên, nương theo từng trận căng chặt nối tiếp từng trận đau đớn. Ngủ ngủ. Anh không ngừng tự nhủ với mình, đừng suy nghĩ nữa.
Để tinh thần hoàn toàn buông lỏng hiển nhiên không phải thứ Phương Mộc có thể khống chế, bất quá, thân thể đã hoàn toàn từ bỏ chống cự. Vài phút sau, thân thể Phương Mộc đã cùng giường hợp hai thành một, đầu óc còn đang lúc nhanh lúc chậm mà vận chuyển. Anh lâm vào trong một loại trạng thái bộ phận ý thức tan rã, hết thảy chung quanh cũng dần dần trôi xa. . . . .Soạt
Thình lình, một thanh âm rất nhỏ vang lên trong phòng. Phương Mộc vô thức hé mở mắt.
Lập tức, một đôi chân trần xuất hiện trong tầm mắt. Một bóng người rón ra rón rén xuyên qua phòng khách, đi tới trước bàn ăn, cầm lấy quần áo Phương Mộc đưa đến trước mặt, tựa hồ đang tìm đồ vật gì đó, lại giống như đang phân biệt mùi.
Phương Mộc hoàn toàn tỉnh táo lại, anh nửa ngồi dậy, hỏi: "Con đang làm gì?"
Bóng người phát ra một tiếng kêu sợ hãi nho nhỏ, quần áo trên tay cũng rơi trên nền nhà.
Phương Mộc bật đèn bàn. Trong phòng khách chợt sáng lên, Liêu Á Phàm mặc váy ngủ, hai cẳng chân trần, thẳng tắp đứng bên cạnh bàn ăn.
Cô lấy tay che khuất trán, càu nhàu vài câu, hỏi: "Có thuốc lá không?"
Phương Mộc chỉnh đèn bàn tối xuống, nghiêng đầu đi nói: "Trong túi áo, phía bên phải."
Liêu Á Phàm nhặt quần áo lên, lấy ra hộp thuốc lá, cũng chưa trở về phòng, mà châm một điếu, tựa bên bàn ăn bắt đầu hút.
Phương Mộc không biết nên cùng cô nói gì, chỉ có thể co trong ổ chăn, nhìn trần nhà ngẩn người.
Hút nửa điếu, Liêu Á Phàm đột nhiên hỏi: "Chú ăn cơm chưa?"
"Rồi."
"Ừm." Liêu Á Phàm trầm mặc vài giây, "Con có chừa cơm tối cho chú."
Phương Mộc lúc này mới chú ý tới, trên bàn ăn có hai khay sứ được đậy lại.
Anh có chút ngoài ý muốn, cũng có một tia áy náy nho nhỏ.
"Cám ơn." Anh suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu, "Ngày mai làm điểm tâm."
Liêu Á Phàm không lên tiếng, như trước cúi đầu hút thuốc, tóc thật dài rũ xuống, hơn phân nửa khuôn mặt đều giấu sau màn tóc. Vài phút sau, cô đột nhiên mở miệng nói: "Giúp con tìm một công việc đi."
"Hửm?" Phương Mộc rất kinh ngạc, "Tìm việc làm?"
"Phải" Liêu Á Phàm hất hất tóc, ngẩng đầu nhìn thẳng Phương Mộc, "Con không muốn cả ngày ngồi ngốc ở nhà."
"Được." Phương Mộc lập tức đáp ứng, "Muốn làm gì?"
"Gì cũng được." Liêu Á Phàm có chút tự giễu cười nói, "Con một không có bằng cấp, hai không có kỹ năng —— Làm gì cũng được."
Phương Mộc gật gật đầu, trong lòng đã bắt đầu nhanh chóng tính toán những quan hệ xã hội mình có thể liên lạc.
"Chú sẽ nhanh chóng tìm giúp con."
"Tốt." Liêu Á Phàm đứng dậy, chân trần đi về hướng phòng ngủ, đi tới cửa, tay cô đỡ khung cửa, tựa hồ có chút xấu hổ nói, "Việc đó. . . . . .cảm ơn."
Yêu cầu của Liêu Á Phàm khiến cho Phương Mộc cảm thấy vui mừng, đồng thời cũng có một tia tự trách mơ hồ.
Mấy tháng này, Phương Mộc đem cô bé thu lưu trong nhà mình. Thế nhưng, cũng chỉ là thu lưu. Về phần con đường nhân sinh của cô bé này nên đi tiếp thế nào, anh căn bản chưa từng giúp cô lập kế hoạch. Không nói đến hứa hẹn kết hôn anh vẫn cố gắng lảng tránh kia, Phương Mộc thậm chí chưa bao giờ coi Liêu Á Phàm như một dạng người thường giống anh mà đối đãi.
Hôm nay, cô bé bị mình coi như động vật chăn nuôi bình thường này đưa ra yêu cầu muốn đi làm, càng khiến cho Phương Mộc từng thề son sắt sẽ vì cô chịu trách nhiệm mà cảm thấy xấu hổ.
Trong lúc hốt nhiên, Phương Mộc hoàn toàn không buồn ngủ nữa, xuất phát từ hưng phấn, hơn nữa để bình ổn phần tội lỗi nọ, anh bắt đầu cân nhắc nghề nghiệp thích hợp cho Liêu Á Phàm.
Một hơi suy nghĩ mười mấy cái, ngay cả tham gia tư vấn tuyển sinh cũng đã nghĩ tới. Khi Phương Mộc ý thức được mình càng nghĩ càng quá lố, anh đứng dậy đi lấy thuốc lá —— Phải làm cho mình tỉnh táo lại.
Mới vừa đi tới trước bàn ăn, dư quang của Phương Mộc liếc thấy thứ gì đó dưới bàn.
Là bức ảnh chụp túi nước nọ, phỏng chừng khi Liêu Á Phàm tìm thuốc lá rơi ra.
Anh ném bức ảnh trên bàn, kéo qua một cái ghế ngồi xuống, một bên hút thuốc một