Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1342532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2532 lượt.
quanh mình. Ý nghĩ duy nhất trong bà là làm sao tới được tu viện ở Mendavia. Cây thánh giá ngày càng nặng, nhưng bà vẫn không để nó rời khỏi tay. Sắp rồì, bà nghĩ. Sắp đến rồi. Chúng ta đang trốn khỏi Gethsemane và kẻ thù của ta để đến một lâu đài mới màNgười đã chuẩn bị cho chúng ta.Sơ Theresa không biết mình đã nói thành tiếng.– Tôi ... không có gì đâu, - bà lẩm bẩm.Lucia nhìn bọc vải mà sơ Theresa đang giữ.– Chắc là nặng lắm. - Cô tỏ ý thông cảm. - Sơ không để tôi mang đỡ cho một lúc?Sơ Theresa càng ôm nó chặt hơn vào người.– Giêsu còn mang nặng hơn. Tôi mang cái này vì Người.Một cái gì đó rất kỳ quặc trong giọng nói của bà.– Sơ vẫn bình thường đấy chứ?Tất nhiên.Sơ Theresa không ngủ được:Bà thấy choáng váng, rồi lên cơn sốt. Trí óc lại đang đánh lừa bà. Mình không được ốm, Mẹ Bentina sẽ quở trách mình. Nhưng Mẹ Bentina không có đó. Mọi thứ vẫn lẫn lộn. Và những người đàn ông này là ai? Mình không tin họ. Họ muốn gì ở mình nhỉ. . .Rubio Arzano tìm cách bắtchuyện, cố làm bà tự nhiên.– Ra thế giới bên ngoài chắc các sơ lạ lắm nhỉ. Sơ ở trong tu viện bao lâu rồi?– Ba mươi năm. Sao hắn lại muốn biết?– Ôi thật là dài. Sơ từ đâu tới đấy?Bà cảm thấy thật đau đớn phải nói lại cái từ ấy:– Eze.Mặt anh ta sáng bừng.– Eze? Một lần tôi đã đến đó nghỉ hè. Thật là một thị trấn đáng yêu. Tôi biết rõ nơi đó. Tôi nhớ ...Tôi biết rõ nơi đó. Rõ thế nào? Hắn có biết Raoul không? Hay chính Raoul cử hắn tới đây? Và sự thực giáng xuống bà như một tia chớp. Bọn người lạ mặt này sẽ đưa bà về Eze, về với Raoul Givradot. Chúng bắt cóc bà. Chúa đang trừng phạt vì bà đã bỏ đứa con của Monique:Bây giờ thì bà đã hiểu đứa bé bà nhìn thấy khi trước ở Villacastin là con của em gái bà.– Nhưng không thể thế được, phải không? Việc đó đã hơn ba chục năm về trước, - Theresa lẩm bẩm. - Bọn chúng đang dối trá mình.Rublo Arzano để ý những tiếng lẩm bẩm.– Có chuyện gì vậy, sơ?– Không - Sợ Theresa quay ngoắt đi.Bà đi guốc vào bụng họ. Bà sẽ không để họ bắt. Raoul và đứa trẻ đó về. Bà phải tới tu viện ở Mendavia trao lại cái hình thập giá Vàng để Chúa sẽ tha thứ cho tội lỗi khủng khiếp mà bà đã phạm. Mình phải thông minh mới được.Không thể để bọn chúng hiểu rằng mình biết thừa đều bí mật của chúng.– Tôi vẫn khoẻ, - bà đáp Vượt qua cánh đồng khô cháy nắng, họ đến một làng nhỏ. Nơi đó, những người đàn- bà nông dân vận đồ đen đang giặt giũ dưới mái lều lợp rạ. Đám phụ nữ trải quần áo trên những tấm đá, rồi giũ sạch trong dòng nước tuôn chảy.Thanh bình quá, Rubio nghĩ. Cảnh trí gợi đến công việc đồng áng mà anh đã bỏ lại, không bom đạn, không giết chóc. Có bao giờchúng ta còn được thấy lại hoà bình?– Xin chào – Xin chào – Làm ơn cho chúng tôi hớp nước. Đi xa quả là khát.– Đúng thế. Xin các vị cứ tự nhiên.Nước mát làm họ tỉnh cả người.Cảm ơn các bà, tạm biệt.Tạm biệt!Rubio không muốn cất bước. Tomas kéo anh ta lên trước, thì thầm trao đổi.Chúng đang nói về ta đấy. Chúng tưởng mình không biết gì về âm mưu đó.Sơ Theresa tiến gần đến để xem họ đang nói gì.– ...Một khoản thưởng 500.000 pesetas cho cái đầu của chúng ta. Tất nhiên.thằng Acoca sẽ trả cao hơn đối với Jaime, nhưng hắn không cần cái đầu. Hắn cần cái khác của anh ấy kia ...Cả hai cùng phá lên cười.Nghe lỏm được, sự khẳng định trong Therêsa càng lớn. ĐÂy là bọn giết người đang làm việc cho quỷ sa tăng, quỷ phái chúng đến để đem ta đày xuống địa ngục Nhưng Chúa mạnh hơn bọn chúng, Người sẽ không cho chúng bắt ta về nhà.Raoul Givradot đang ở bên bà, nở một nụ cười mà bà hiểu rất rõ Ca sĩ!Xin lỗi, ông nói gì?Hôm qua tôi được nghe cô hát. Cô thật kỳ điệu. Xin phép được giúp cô Xin ông bán giúp cho ba thước vải muslin.Xin sẵn sàng. Đường này ... Dì của tôi là chủ cửa hiệu này. Bà ấy cần người làm, và tôi nghĩ làmình có thể làm cho bà ấy một thời gian.Anh tin chắc em có thể có bất cử người đàn ông nào mà em muốn. Theresa, nhưng anh hy vọng em sẽ chọn anh.Anh ấy đẹp trai biết bao.Anh chưa từng gặp một ai như em, em yêu.Raoul cầm lấy tay cô và n cô đằm thắm.Em sắp thành một nàng dâu xinh đẹp.Nhưng bây giờ mình đã là nàng dâu của Chúa Kito. Mình không thể quay về với Raoul được Lucia theo sát sơ Theresa. Bà đang nói chuyện một mình, không tài nào nghe rõ được.Bà ấy sẽ kiệt sức, Lucia nghĩ bụng. Chả mấy chốc ta sẽ đoạt được. cây thánh giá ấy.Tới sẩm tối, họ nhìn thấy thị trấn Olmedo ở phía xa.Rubio dừng lại:– Ở đồ hẳn có bọn lính! Ta hãy theo dường đồi vòng qua thị trấn.Họ vượt qua mấy cánh đồng, hướng tới vùng đồi trên Olmedo. Vừa leo tới đỉnh đồi, Tomas Sanjiuro bỗng đưa tay ra hiệu:– Dừng lại, - anh ta thì thầm.Rubio bước tới bên, hai người cùng đi ra ven đồi và nhìn xuống thung lũng phía dưới. Ở đó có một đám lính cắm trại.– Mẹ kiếp! - Rubio thì thào. Phải tới một trung đội. Chắc chúng sẽ rút quân vào sáng mai, lúc đó ta sẽ đi tiếp.Anh quay sang Lucia và Theresa, cố gắng không để lộ sự lo lắng.– Các sơ chúng ta sẽ nghỉ đêm ở đây. Phải rất yên lặng. Dưới kia có lính.Đó là điều tốt đẹp nhất mà Lucia được nghe. Tuyệt vời, cô nghĩ. Ta sẽ biến đi cùng cây thánh giá vào lúc nửa đêm. Họ sẽ không dám đuổi ta vì s